
Ở Hittite, cung điện của các hoàng tử không nằm trong địa phận của hoàng cung mà tách biệt như những pháo đài độc lập. Đó vừa là nơi ở, vừa là nơi làm việc, vừa là lãnh địa riêng của mỗi vị chủ nhân. Cung điện tam hoàng tử nằm ở phía Tây Hattusa, trên một sườn đồi thoai thoải, khá gần hoàng cung ở phía Đông song vẫn đủ xa để tránh những ánh mắt tò mò và có thể nhanh chóng di chuyển đến bản doanh quân Sư Tử ngoài thành phía Nam.
Zannanza cũng có cung điện riêng, chỉ cách cung điện của Mursili một con đường, nhưng tứ hoàng tử thường xuyên ở lại cung điện của Mursili hoặc theo hắn ra bản doanh, vừa thuận tiện cho việc quân, vừa có thể luyện kiếm, uống rượu với Mursili và Hulli mỗi buổi chiều tối.
Khi xe đi qua cổng lớn có khắc hình sư tử trên cột đá, tiến vào khoảng sân rộng bên trong, Ella ngẩng đầu nhìn. Nàng đã nghe rất nhiều lời đồn về tam hoàng tử phong lưu, đi đến đâu cũng được các mỹ nhân ngưỡng mộ. Người Mittani bảo nếu công chúa gả đến đó sẽ phải sống trong một cung điện xa hoa nhưng không hề tinh tế sang trọng như hoàng cung Mittani, chỉ tràn ngập rượu ngon, nhạc khúc và những cuộc vui kéo dài từ đêm đến sáng. Nhưng Ella không nghĩ như vậy. Một kẻ chỉ biết ăn chơi hưởng lạc không thể nào thống lĩnh được đội quân tinh nhuệ đã khuất phục được những tiểu quốc xa xôi hiểm trở. Nàng còn hình dung cung điện của Mursili sẽ giống hệt một doanh trại, khắp nơi chỉ có vũ khí, da thú và những chiến lợi phẩm từ những cuộc chinh phạt, một nơi sắt đá và khô khan như chính con người đầy tham vọng mà hắn không muốn triều đình nhìn thấy.
Nhưng, cung điện đang đón chào công chúa không giống chút nào với cả hai hình ảnh ấy. Không gian bên trong cánh cổng sư tử đá rất đơn giản, không có những bức phù điêu rực rỡ sắc màu như người phương Đông, cũng không có thứ u ám lạnh lẽo của hoàng cung nơi nàng vừa đối mặt với quốc vương. Nơi này thoáng đãng hơn, chỉ có tiếng gió lùa qua hàng hiên nối sân ngoài với sân trong, tiếng nước chảy róc rách và tiếng lá lay xào xạc. Ella nhìn thấy cả một góc sân nhỏ ngập nắng, lác đác vài cây non trồng hơi lộn xộn bên cạnh một rãnh nước, dường như ai đó từng có ý định trồng cây rồi lại không có thời gian để mắt đến vì bị cuốn theo những cuộc viễn chinh đằng đẵng.
Mira và những người đi theo nàng được sắp xếp ở một khu riêng, đích thân Mursili đưa Ella về căn phòng hắn đã sai người chuẩn bị cho nàng. Toàn bộ người phục vụ ở cung điện đều là nam giới. Khi họ đi qua các hành lang, những người hầu trong sân đồng loạt dừng tay, đặt tay lên ngực trái cúi đầu chào rồi tiếp tục công việc của mình.
Mursili dừng chân trước một cánh cửa gỗ ở gần cuối hành lang phía Nam. Hắn không mở cửa bước vào mà xoay người lại đối diện Ella, giọng rất nghiêm túc:
– Nếu công chúa cần, ta sẽ mời một nữ tư tế ở thần điện đến đây.
Ella ngỡ ngàng như chưa kịp hiểu ra. Mursili nói tiếp:
– Nàng thấy rồi đấy, tin đồn ở Hattusa chạy nhanh hơn cả ngựa chiến. Một nữ tư tế có thể giúp nàng làm quen với những phép tắc của hoàng cung, đồng thời là nhân chứng cho sự trong sạch của nàng suốt thời gian nàng ở Hattusa.
Đôi mắt tròn xoe của nàng mở to hơn, hơi ngơ ngác. Ánh mắt Mursili nhìn nàng không có chút gì trêu chọc hay ép buộc. Ngày rời Mittani, nàng đã biết rõ mình có thể bị giữ lại, bị làm nhục, thậm chí bị giết, nhưng chưa từng nghĩ sẽ có người quan tâm bảo vệ danh tiết của nàng. Trong một lúc, mèo nhỏ không nghĩ được gì, chỉ biết đứng nhìn con sư tử cao lớn trước mặt mình, rất thất lễ, rất… không công chúa.
Rất lâu sau đó, nàng mới mỉm cười, cúi đầu rất khẽ:
– Điện hạ đã nghĩ đến cả việc này, Ella rất cảm kích. – Rồi nàng thở nhẹ một hơi. – Nếu Ella sợ ánh nhìn của mọi người, ta đã không đến Hattusa, càng không dám một mình đi tìm điện hạ.
Mursili đợi nàng nói hết câu. Hắn chậm rãi gật đầu, không hỏi thêm. Hắn đẩy nhẹ cánh cửa gỗ dày để lộ một khe hở nhỏ rồi đưa tay mời nàng tự bước vào phòng:
– Nghỉ ngơi đi. Phòng của ta ở trung tâm cung điện, có việc gì cần cứ cho người đến báo.
Ella cúi nhẹ đầu thay cho lời chào. Nàng đợi đến khi bóng lưng Mursili khuất hẳn sau dãy hành lang rồi bước vào căn phòng mới của mình.
***
Khi cánh cửa lớn bằng gỗ tuyết tùng được mở ra, Ella một lần nữa bất ngờ. Căn phòng dành cho nàng không lớn lắm nhưng ngập tràn ánh sáng. Trái ngược với màu đá xám lạnh lẽo ở khắp Hattusa và lối bày trí giản đơn ở cung điện này, thảm và rèm trong phòng nàng có màu sắc rất khác lạ. Không hẳn là hoa văn rực rỡ của Mittani nhưng chúng tươi sáng và ấm áp hơn hẳn. Công chúa khẽ khàng khép lại cánh cửa sau lưng, hít sâu một hơi, cảm nhận mùi gỗ, mùi nhựa thông và cả mùi nắng đang sưởi ấm căn phòng khiến lòng nàng dịu lại.
Đôi chân trần của nàng lún sâu vào lớp thảm lông cừu mềm mại, nàng chậm chạp đi một vòng để nhìn rõ hơn. Căn phòng có cửa sổ lớn nhìn thẳng xuống sân trong. Một chiếc bàn nhỏ đặt ở góc phòng, đặt sẵn những tấm da dê và bảng đất sét cho công việc của nàng. Bên cạnh là một chiếc gương đồng bóng loáng được chạm khắc tinh tế. Ở góc bên kia, một lò than bằng đồng được chuẩn bị sẵn. Ngay giữa phòng là chiếc giường khá to so với thân hình nàng, được phủ tầng tầng lớp lớp đệm vải lanh và da thú mềm mại. Trên giường có rất nhiều gối.
Quá nhiều!
Gối lớn. Gối nhỏ. Gối mềm để tựa lưng, gối cứng hơn một chút để kê đầu. Có những chiếc gối to và xốp đến mức khi nàng ấn tay xuống thì không chạm đáy.
Ella ngẩn ngơ nhìn “chiếc ổ” xếp bằng gối kia, rồi nàng bật cười thành tiếng:
– Sư tử, ngài thật sự xem ta là mèo sao?
Ella không kiềm được, buông người lên chiếc giường êm ái đó, lọt thỏm giữa đống gối to sụ, thở ra một hơi dài. Nàng đã đi hơn một tháng trời mới đến được Hattusa, ăn không ngon, ngủ không yên, còn phải căng thẳng đối diện với cả triều đình Hittite. Mèo nhỏ nằm lim dim một lúc, mí mắt càng ngày càng nặng trĩu.
Khi Ella thức giấc, trời đã sụp tối. Công chúa ngơ ngác một lúc mới nhớ ra mình đang ở đâu.
– Mình bất cẩn quá…! – Nàng khẽ trách mình.
Ella dụi dụi mắt, nhìn xung quanh rồi bước ra cửa sổ. Bên dưới sân, những người hầu nam đang bận rộn đi đi lại lại, người chuẩn bị cho bữa tối, người thắp đuốc dọc các lối đi, người đốt lò sưởi, mọi thứ diễn ra trong im lặng, không hề xô bồ hay thô lỗ như những gì các quý tộc phương Nam đã hình dung. Tuy vậy, trật tự ở đây lại có gì đó rất khác cái yên tĩnh trang trọng ở hoàng cung Mittani.
Ella đẩy cửa phòng bước ra ngoài, cứ nghĩ sẽ có rất nhiều lính canh túc trực để đảm bảo an ninh, nhưng trước phòng nàng không có ai cả. Rất xa ở lối rẽ hành lang mới có một người đứng gác. Khi nàng đi ngang qua, họ chỉ khẽ cúi chào rất nhanh, ánh mắt không hề rời vị trí. Nàng băng qua sân trong, hai người đang khiêng một bình nước lớn đi chậm lại. Ella theo thói quen định đứng lại để họ hành lễ nhưng họ cũng chỉ cúi đầu một lần rồi tiếp tục đi. Công chúa ở Mittani vốn quen với việc đi đến đâu cũng có người nhìn sắc mặt, có người phủ phục tung hô, trong thoáng chốc thấy hơi hụt hẫng, có cảm giác như mình không được coi trọng ở nơi này.
Nhưng… đống gối trong phòng kia là thật. Và trưa nay lúc Mursili đưa nàng về hình như cũng không có cảnh bái lạy tung hô. Ella nghĩ một lúc rồi đưa tay tháo chiếc hoa tai nhỏ kín đáo thả xuống nền đá, dùng mũi chân hất ra xa rồi khẽ kêu lên:
– A!
Tiếng kêu chưa dứt, lưỡi rìu của người đang chẻ củi đã dừng giữa không trung. Hai người vừa đi qua lập tức đặt bình nước xuống đất không một tiếng động.
– Hoa tai ta bị rơi rồi. – Ella cúi xuống đất giả vờ tìm. Nàng nhìn ra phía sau, ánh mắt của những người tưởng như đang bận việc lướt qua chỗ nàng rất nhanh, nếu không để ý sẽ không nhận ra.
Trong một chốc đã có người tìm thấy, kính cẩn đưa cho nàng rồi tất cả quay về với công việc như chưa hề bị gián đoạn. Mèo nhỏ khẽ cong môi khi đeo lại chiếc hoa tai. Quả nhiên tất cả những người phục vụ ở đây đều là lính cả, và họ có thể phản ứng rất nhanh. Chỉ là cung điện này đang vận hành như một doanh trại, không phải là nơi để tôn vinh hoàng tộc.
Công chúa băng qua sân để đến hành lang phía Tây, ngang qua dãy phòng lưu trữ văn thư. Ở cuối hành lang có một căn phòng nằm tách biệt. Cánh cửa gỗ sẫm màu được khóa cẩn thận. Ngay giữa cánh cửa bên trái có một vật rất lạ thu hút sự chú ý của nàng. Ella nhìn xung quanh thấy không có ai, nàng tò mò tiến thêm một bước để nhìn rõ hơn, đó là một chiếc đĩa bằng đồng sáng lên dưới ánh đuốc dọc hành lang. Bên trên đĩa có các biểu tượng kỳ lạ, ở giữa là những vòng tròn lồng vào nhau, xung quanh là những tia sáng đâm ra như gai nhọn. Chiếc đĩa đã mòn ở các cạnh, chứng tỏ đã được xoay đi xoay lại rất nhiều lần. Ánh sáng luồn qua chiếc đĩa tạo thành những vệt sáng kỳ quặc, huyền ảo trên mặt gỗ.
Nàng vô thức đưa một ngón tay ra, định xoay thử chiếc đĩa xem những vệt sáng kia thay đổi thế nào…
– Công chúa, xin dừng tay!
Một người hầu nam đứng cách nàng hai bước, không biết đã xuất hiện từ lúc nào. Anh ta đứng thẳng người, đầu hơi cúi:
– Điện hạ đã ra lệnh không ai được chạm vào bất cứ thứ gì trong căn phòng này.
– Đây là phòng của ai? – Ella rụt tay lại, tò mò hỏi.
– Vị ấy đã rời cung điện nhiều năm, chưa biết khi nào quay lại. Điện hạ dặn mọi thứ phải được giữ nguyên vẹn như lúc vị ấy còn ở đây. – Người hầu kính cẩn đáp.
Ella nhìn anh ta thêm một lúc. Người hầu hạ ánh mắt để tránh thất lễ nhưng cũng không hề sợ sệt, chỉ lặng lẽ đợi nàng lùi lại. Nàng gật đầu, nhìn chiếc đĩa đồng trên cửa thêm một lúc rồi quay đi, không khỏi tò mò. Căn phòng nằm ở dãy lưu trữ văn thư, không giống nơi ở của người trong hoàng tộc, càng không phải là chỗ dành cho một sủng phi.
Ella đi được vài bước thì nghe tiếng bước chân chắc chắn và đều đặn vang lên phía sau. Hulli dừng lại cách nàng một khoảng vừa phải:
– Điện hạ cho mời công chúa.
Ella nhướng mày rồi đi theo người cận vệ đến căn phòng nằm giữa hành lang của khu văn thư. Khi Ella bước vào, Mursili đang ngồi trên mép bàn lớn, một chân gác hờ lên ghế, mặt bàn bày kín bản đồ vẽ trên những cuộn da dê. Xung quanh hắn, ánh đuốc hắt lên những kệ gỗ lớn chạm trần, chất đầy những bảng đất sét được xếp rất ngay ngắn theo từng tầng. Hắn đang đọc một báo cáo khắc trên bảng đất sét. Ella khẽ cúi chào hắn:
– Điện hạ.
– Công chúa ở có quen không? – Hắn không ngẩng đầu lên.
– Vẫn chưa quen lắm. – Ella mỉm cười đáp. – Nhưng không tệ.
Mursili đặt báo cáo xuống bàn, bước đến kệ đặt gần cửa, ngón tay dài lướt qua một ngăn kệ ngang tầm mắt nàng:
– Ở đây là báo cáo về những đơn hàng thiếc gần đây. Còn đây là ghi chép về những vụ cướp khi đoàn buôn đi ngang địa phận Mittani.
Ella không ngờ chỉ trong một buổi chiều mà Mursili đã sắp xếp xong những tư liệu có liên quan.
– Ngài đã muốn xử lý chuyện này từ lâu rồi, đúng không? – Nàng hỏi.
Mursili không đáp, hắn bước đến chiếc kệ đối diện xếp nhiều cuộn da dê hơn:
– Bên này là bản đồ Mittani, Assyria và Hittite. Khi ta không ở cung điện, nàng có thể vào đây làm việc. Nếu cần, mang tài liệu về phòng cũng được.
Ánh mắt mèo nhỏ sáng lên như nhìn thấy kho báu, nàng không biết gương mặt mình trông háo hức thế nào. Mursili dừng một chút để nàng quan sát xung quanh. Đoạn, hắn nói tiếp, giọng có chút bông đùa nhưng ánh mắt vẫn rất tinh:
– Những kệ phía trong, mèo nhỏ không nên tò mò.
Ella biết đó là ranh giới. Nàng vờ bĩu môi như ấm ức vì bị xem là trẻ con, nhìn quanh phòng một lượt nữa rồi trỏ vào cái kệ nhỏ nằm khuất sau cánh cửa:
– Vậy chỗ này thì sao?
Mursili nhướng mày:
– Kệ đó chỉ có thư tịch cổ, truyền thuyết, bi ký… của người Hittite, nàng sẽ thấy chán thôi!
– Sao ngài biết? – Ella vội đáp rồi chữa lại ngay. – Ta… đọc cho dễ ngủ.
Mursili bật cười khẽ:
– Tùy nàng, nhưng xem xong rồi đừng mang đi kể khắp nơi là được.
Ella cũng bất giác mỉm cười, ánh mắt nàng lướt qua những dòng ghi chú nhỏ trên các bảng đất sét. Nàng đưa tay rút nhanh một bảng như thể rất ngẫu nhiên, ôm vào lòng rồi bước lùi ra cửa:
– Vậy, từ mai ta sẽ đến đây.
Mursili gật đầu, không giữ nàng lại vì đã muộn.
Ella trở về phòng mình. Ăn tối xong, nàng ngồi xuống chiếc bàn gỗ, lấy một mảnh da dê đặt sẵn trên bàn, bắt đầu vẽ lại sơ đồ cung điện hoàng tử theo trí nhớ của mình. Đây là cổng vào, đây là hành lang đi ngang qua phòng của Mursili, đây là chỗ nàng đang ở, đây là căn phòng phía Tây bị khóa… Bên tai nàng lại vang lên câu nói của người hầu ban nãy, “điện hạ dặn mọi thứ phải giữ nguyên vẹn như khi vị ấy ở đây”. Chủ nhân của căn phòng đó là người thế nào, có ảnh hưởng đến những quyết định của Mursili không?
Ella dừng bút, nàng gấp tấm da dê lại đặt sang một bên rồi lấy bảng đất sét mang từ phòng làm việc ban nãy ra. Đó là bi ký về quốc vương Mursili I, vị vua từng thống lĩnh quân đội vượt sông Euphrates để đánh thẳng vào kinh đô của Babylon nhiều năm trước. Tam hoàng tử Hittites hiện tại được đặt theo tên của vị vua đã từng làm rung chuyển cả vùng đất này. Ngón tay nhỏ của Ella chạm lên từng ký tự được khắc sâu trên đất đã nung cứng, nàng muốn biết sư tử đang mang trên vai những kỳ vọng thế nào. Những chiến công của vị vua ấy rất dài, một bảng đất sét không thể ghi hết, phần còn lại vẫn đang ở trên chiếc kệ kia. Mursili có đang cố gắng trở thành một vị vua xuất chúng như vậy không, hay hắn còn muốn đi xa hơn cả tiền nhân? Đối với hắn, Mittani của nàng ở vị trí nào?
Ella nhìn quanh căn phòng. Cung điện này không phô trương chiến lơi phẩm cũng không xa hoa vương giả, nhưng đằng sau sự yên tĩnh ấy là một kẻ đủ sức làm thay đổi bản đồ, chỉ cần hắn đủ tham vọng. Bên ngoài, gió cao nguyên thổi qua hành lang dài khiến Ella khẽ run vì lạnh. Hôm nay Mursili cho phép nàng bước vào phòng làm việc của hắn. Nàng cứ nghĩ nàng kéo hắn vào kế hoạch của mình, nhưng có lẽ từ khoảnh khắc nàng đưa chiếc vòng thiếc ra giữa đại điện, nàng cũng đã đặt chân lên bàn cờ của sư tử mà không hề hay biết.
Công chúa thổi tắt đèn, bóng tối lập tức tràn ngập căn phòng, chỉ còn chút ánh sáng le lói từ chiếc lò sưởi đang tỏa hơi ấm để xua đi cái lạnh của cao nguyên. Ella nằm lên giường, nhắm mắt. Có thể vì ban chiều nàng đã ngủ một giấc, có thể vì chỗ lạ, có thể vì trong lòng còn quá nhiều thứ phải lo nên nàng mãi chưa chìm vào giấc ngủ.
Cạch.
Một tiếng động cực nhỏ khi cửa phòng hé mở. Ella mở mắt, đưa tay xuống gối, nơi nàng đã đặt sẵn con dao nhỏ luôn mang theo người. Một mùi mồ hôi hăng hắc xộc vào mũi nàng. Một bóng đen cao lớn đứng ở chân giường. Ella ngồi bật dậy. Nhát dao của kẻ đó đâm xuống nhanh như chớp, nàng lăn người xuống giường nên tránh được. Lưỡi dao của nàng rạch một đường lên tay hắn rồi bị đánh bật ra. Hắn dồn nàng về phía chân tường. Ánh lửa từ lò sưởi hắt lên mặt hắn, đó là người hầu ban chiều đã hỏi nàng muốn dùng bữa tối ở đâu.
– Công chúa! Xin hãy cứu tôi! Tôi chỉ cần làm công chúa bị thương… – Kẻ đó run rẩy nói, lưỡi dao trên tay vẫn lăm lăm sắp chém xuống nàng.
Ella vơ lấy một chiếc đĩa đèn bằng đồng trong tầm tay, ném mạnh về phía cửa. Một tiếng “boong” chát chúa vang dội khắp hành lang đá. Kẻ ám sát dừng lại trong một khoảnh khắc rồi như sợ có người sẽ ập đến ngay, hắn đưa tay bóp cổ nàng ấn xuống đất, vung dao, Ella cố hét lớn bằng tất cả sức lực còn sót lại:
– Mursili!
Lính gác và những người hầu xông vào như một cơn lốc. Kẻ kia bị đạp mạnh, lưng va vào tường. Hai binh sĩ đứng chắn trước mặt Ella. Hulli xông đến bẻ tay hắn ra sau, quật xuống sàn:
– Thì ra ngươi là nội gián. Từ lúc nào? Ngươi nhận lệnh của ai? – Anh tức giận khi nhận ra người này đã phục vụ ở cung điện rất lâu, chưa từng bị bạc đãi.
Kẻ đó bật khóc, lắc đầu, cắn chặt môi đến bật máu.
Mursili bước vào. Ánh mắt hắn lướt qua Ella. Công chúa thở nhẹ khi nhìn thấy hắn, nàng gật đầu ra hiệu vẫn ổn.
– Điện hạ, xử lý hắn thế nào? – Hulli hỏi.
Hoàng tử đang nhìn kỹ gương mặt kẻ phản bội thì Ella lên tiếng:
– Những thuộc hạ của ngài ra đòn rất nhanh, nhưng kẻ này lại run tay nên ta mới kịp phản ứng. Ta nghĩ, hắn không cố tình muốn giết ta.
Mursili nhìn kẻ đó bằng ánh mắt lạnh lẽo:
– Nói.
– Tôi không phản bội điện hạ! – Người hầu bật khóc. – Tôi thà chết cũng không làm hại điện hạ! Tôi chỉ tấn công công chúa Mittani theo lệnh họ để cứu người nhà. Nếu không… nếu không…
Hắn không nói được nữa, giọng vỡ ra trong tuyệt vọng. Mursili nhìn kẻ đã theo hầu mình nhiều năm một lúc rồi giao lại cho Hulli:
– Điều tra kẻ đứng phía sau. Giúp hắn cứu người nhà. Sau đó, trục xuất tất cả ra khỏi Hattusa, vĩnh viễn không được quay lại. Riêng tên này, suốt đời không được nhập ngũ nữa.
Hulli tuân lệnh, kẻ ám sát lập tức bị giải đi. Đầu hắn cúi thấp, không dám nhìn Mursili lấy một lần.
Căn phòng trở lại yên tĩnh. Mursili đỡ Ella đứng dậy:
– Có bị thương không?
Ella nhìn hắn, khẽ lắc đầu, hơi thở vẫn còn gấp gáp:
– Binh sĩ của ngài đến kịp.
Mursili quay mặt đi để nàng chỉnh lại trang phục hơi xộc xệch. Hắn chợt thấy cuộn da dê gấp trên bàn, bèn bước đến, thản nhiên cầm lên xem. Sơ đồ cung điện của hắn được nàng vẽ lại khá chi tiết, có cả những lối đi khuất, nếu không để ý kỹ sẽ không nhìn thấy.
– Này! – Ella lúng túng vì bị bắt quả tang, quên cả nỗi sợ của vụ ám sát. – Sao ngài lại tự tiện xem ghi chép của ta.
Gương mặt nghiêm nghị đến đáng sợ của Mursili từ lúc xông vào phòng đến giờ mới giãn ra đôi chút. Hắn nhếch mép cười đầy ẩn ý:
– Nàng cần sơ đồ để bỏ trốn hay để xâm nhập sao không hỏi ta, mất công vẽ lại làm gì.
– Ta không… – Mèo nhỏ hơi đỏ mặt, cố bao biện. – Chỉ là cẩn thận theo thói quen thôi.
Mursili liếc nhìn nàng rồi nhìn sang bảng đất sét đặt trên bàn, đoạn hắn cuộn tấm da dê lại, giắt vào đai lưng rồi đi về phía cửa phòng.
– Sư tử! – Ella gọi với theo, hơi ấm ức vì công sức cả tối bị hắn tịch thu trong chớp mắt.
– Theo ta. – Hắn quay lại bảo nàng, nét mặt đã không còn chút trêu chọc nào.
Ella sững ra. Quả thật hiện giờ họ chưa biết trong cung điện hoàng tử còn kẻ nào bị khống chế như người ban nãy không. Căn phòng này đã không còn an toàn. Nhưng, đi theo hắn lại là việc khác, không còn là vấn đề an ninh nữa…
Ella nhìn quanh căn phòng, đưa tay sờ lên chiếc cổ vẫn còn đau, nuốt khan một tiếng rồi đưa tay chộp lấy chiếc gối to nhất, mềm nhất mà hắn đã chuẩn bị cho nàng, ôm trước ngực. Nàng bước lên một bước, gật mạnh đầu như thể đã gom góp hết quyết tâm:
– Đi!
Mursili nhìn công chúa nhỏ trước mặt mình, tóc xõa hơi rối, áo ngủ mềm mại, chân trần, tay ôm một chiếc gối to bằng cả thân người, ánh mắt vừa bướng vừa ngây thơ, rõ là sợ mà lại cố tỏ ra mạnh mẽ. Ánh mắt hắn dừng lại ở chiếc gối một lúc lâu rồi hắn bất giác bật cười, gọi nàng bằng giọng rất dịu dàng:
– Đi thôi, mèo nhỏ!
***
Mèo nhỏ tròn xoe mắt khi bước vào phòng sư tử.
Căn phòng rộng hơn nàng tưởng tượng rất nhiều, không phải bởi không gian lớn mà vì trong đó rất ít đồ đạc. Không có vật trang trí cầu kỳ, không có một dãy áo giáp hay giá treo vũ khí như người ta vẫn hình dung về nơi ở của một thống soái. Bên trong chỉ có một chiếc giường, một cái bàn nhỏ, một rương đựng quần áo, một kệ gỗ chứa đầy bảng đất sét và những cuộn da thuộc đã sờn mép. Trong phòng không có mùi hương liệu xa hoa, chỉ có mùi gỗ, mùi đá lạnh, mùi kim loại và mùi nhựa thông Mursili hay dùng. Đệm trên giường không dày như ở phòng nàng. Đó là loại dành cho người quen tỉnh dậy bất cứ lúc nào, không để mình chìm sâu vào sự êm ái.
Ella cứ đứng ở cửa phòng, tay ôm khư khư cái gối mà nhìn xung quanh một lúc lâu. Mursili đứng sau, thấp giọng trêu:
– Công chúa có cần vẽ lại sơ đồ bố trí phòng ta không?
Ella giật mình, hơi đỏ mặt, vội bước vào trong. Cánh cửa sau lưng nàng đóng lại rất khẽ nhưng âm thanh ấy vang lên trong lòng nàng như tiếng sấm. Nàng rón rén bước đến ngồi ở mép giường, cái gối trong tay bị ôm chặt hơn. Càng lúc nàng càng thấy ngại và thấy sợ…
– Ta lặn lội sang đây để phản đối hôn sự. – Nàng lẩm bẩm, giọng nhỏ dần, âm thanh hơi nghẹt trong cái gối. – Vậy mà đêm đầu tiên ra mắt triều đình, ta đã ngủ lại trong phòng đối tượng được chỉ hôn rồi.
Mursili bước đến trước mặt nàng, khẽ khàng gọi tên nàng lần đầu tiên:
– Ella.
Nàng chậm chạp ngẩng lên. Mursili giơ tay cốc rất nhẹ lên trán nàng.
– Ngài đánh ta! – Ella kêu lên, dường như không tin được, giọng ấm ức như một đứa trẻ bị bắt nạt, ôm chiếc gối chặt hơn nữa.
– Để nàng tỉnh táo lại, đừng nghĩ lung tung nữa. – Hắn bình thản nói.
Ella trừng mắt nhìn hắn, rất lâu, rất lâu, như muốn cắn hắn một cái thật đau rồi nhận ra mình quá nhỏ bé, chẳng dại gì rước họa vào thân. Rồi, nàng cúi đầu, giấu cả khuôn mặt vào gối, mái tóc đen rũ xuống, chỉ để lộ hai vành tai đỏ bừng. Sư tử là đồ đáng ghét, thích bắt nạt mèo nhỏ. Dẫu sao hắn cũng hơn nàng gần mười tuổi, lại chỉ mới gặp hôm qua…
Mursili nhìn cảnh ấy một lúc rồi quay đi, không trêu nữa. Hắn thổi tắt đèn, nằm xuống phía giường bên kia, xoay lưng về hướng nàng, giữ một khoảng cách rất xa, thanh kiếm vẫn đặt trong tầm tay. Một lúc rất lâu sau đó, Ella mới do dự nằm xuống, rón rén như đang làm một điều nguy hiểm. Nàng quay lưng về phía hắn, vẫn ôm chiếc gối trước ngực.
Căn phòng im lặng trong bóng tối, chỉ còn ánh trăng chênh chếch chiếu qua khung cửa sổ đá và tiếng lửa reo tí tách trong lò sưởi.
Không ai ngủ được.
– Sư tử. – Ella lên tiếng gọi rất khẽ như sợ đánh thức Mursili.
– Ừ? – Hắn đáp, không mở mắt.
– Ta gọi ngài là sư tử có được không?
– Nàng đã gọi như vậy từ lúc ở Mittani rồi, đâu cần ta cho phép.
Mursili không thấy mèo nhỏ khẽ mím môi như lại bị bắt quả tang. Ella hơi chần chừ, lát sau, nàng nói tiếp:
– Lúc đó… ta gọi như vậy không phải vì quân kỳ của ngài đâu. Mà vì, họ nói ngài dữ lắm.
Mursili khẽ nhướng mày:
– Vậy nàng có sợ ta không?
Ella im lặng một chút như đang suy nghĩ rất thận trọng. Rồi nàng hơi xoay người lại, giọng mềm đi rất nhiều, như một lời thỏ thẻ:
– Từ lúc ta gọi ngài là sư tử thì… không sợ nữa.
Trong bóng tối, Mursili mỉm cười.
– Ngủ đi. – Hắn bảo.
***
Một lúc rất lâu sau đó, mèo nhỏ vẫn không sao ngủ được. Tim nàng vẫn đập thình thịch trong lồng ngực, tưởng như Mursili nằm bên kia giường cũng có thể nghe thấy. Dù nàng tự nói với mình rằng phải sống sót để trở về là quan trọng nhất, nhưng trong căn phòng này, sau lưng là hơi ấm của một người đàn ông xa lạ, Ella thấy mình cần phải làm một cái gì đó…
Nàng chợt ngồi bật dậy, chiếc gối vẫn ôm trước ngực như tấm khiên vững chãi nhất:
– Sư tử, ngài đã ngủ chưa? – Nàng cố giữ giọng bình thản của công chúa sáng nay trên đại điện.
– Ngủ rồi.
Mursili đáp tỉnh như không làm Ella phát cáu. Nàng lườm hắn một cái thật sắc dù hắn không hề nhìn thấy. Đoạn, nàng lại tiếp tục nói:
– Quốc vương chỉ cho chúng ta ba tháng. Ta nghĩ, cần phải bắt đầu bàn bạc ngay tối nay.
Mursili lúc này mới chậm rãi ngồi dậy, xoay người lại nhìn nàng bằng đôi mắt sâu thăm thẳm. Dưới ánh trăng mờ ảo, cô gái đầu tóc rối bời đang nói chuyện quốc gia đại sự với hắn có nét mặt cực kỳ nghiêm túc. Hắn khẽ nhếch môi:
– Ella. – Hắn gọi. – Nàng là người phụ nữ đầu tiên đòi bàn chuyện chính sự vào lúc nửa đêm trên giường của tam hoàng tử Hittite đấy.
Ella buộc miệng hỏi mà không hề suy nghĩ:
– Thế những người khác nói chuyện gì?
Cái nhìn của Mursili khiến nàng nhận ra mình vừa hỏi dại thế nào. Nàng kéo gối lên che nửa mặt, lúng túng, vừa muốn giải thích vừa sợ càng giải thích sẽ càng sai.
“Chết rồi…”, nàng nghĩ.
Nụ cười trên môi Mursili càng rõ hơn, hắn vờ nghiêng người về phía nàng, giọng khàn đi:
– Nàng thực sự muốn nghe sao, mèo nhỏ?
Ella cuống quýt ném chiếc gối về phía hắn. Nàng vội lùi khỏi giường, chạy vòng qua kéo tay hắn đi về phía chiếc bàn, ấn hắn ngồi xuống. Mursili bật cười khe khẽ, để mặc nàng kéo đi. Hắn thong thả kéo ghế cho nàng còn mình thì ngồi hẳn lên bàn, tay vẫn cầm chiếc gối nàng vừa ném như một chiến lợi phẩm.
Hai má Ella vẫn còn nóng bừng, nàng vội vã bày một mảnh da dê ra, với tay lấy mẩu than. Mursili vẫn giữ nguyên nụ cười, ánh mắt dõi theo từng cử động của nàng:
– Chúng ta bắt đầu từ đâu đây? Từ bi ký của Mursili I nhé?
Ella trừng mắt nhìn hắn đầy đe dọa khiến Mursili cười thành tiếng. Bàn tay cầm mẩu than của Ella run khẽ. Nàng cố gắng không nhìn sang hắn, giọng đanh lại:
– Từ những con đường hiện tại các ngài đang dùng để mua thiếc từ Assyria.
Mursili khẽ cười. Khi Ella cúi đầu vẽ, một lọn tóc đen nhánh trượt qua vai, rũ xuống bên má nàng. Hắn định đưa tay giúp nàng gạt đi. Ella gần như nín thở khi ngón tay Mursili gần chạm vào tóc nàng. Hắn dừng lại, mỉm cười đầy thấu hiểu:
– Được, vậy nói về những con đường.
Ella vừa vẽ trên tấm da vừa giải thích về những con đường vòng mà hiện tại những kẻ buôn thiếc cho Hittite hay đi qua để tránh bị quan binh Mittani phát hiện và tịch thu. Hầu hết các tuyến đường đó đều phải đi qua những địa hình hiểm trở, hoặc là rừng hoặc là sa mạc, nếu không gặp cướp thì cũng bị bỏ lại một ít để giữ người, có khi là cả đoàn thương buôn không đến. Thời gian vận chuyển kéo dài, giá cao mà số lượng thiếc đến nơi lại không như thỏa thuận, phía Hittite không có cách nào kiểm soát, không thể đưa quân đội vào đất Assyria hay Mittani. Mursili nhướng mày ngạc nhiên vì công chúa biết rất rõ tình hình thực tế, chưa cần đọc qua những báo cáo mà hắn đã chuẩn bị cho nàng. Ella vừa vẽ vừa nói rất lưu loát, như thể đã luyện tập rất nhiều lần trước khi đến Hattusa.
Sau đó, nàng bắt đầu vẽ những con đường khác, công khai đi qua những trục đường chính của Mittani, chỉ cần giấy thông hành có dấu ấn của hoàng gia. Thời gian vận chuyển được rút ngắn, đảm bảo thiếc được đưa đến không thiếu một thỏi nào, chỉ cần người Hittite nộp đủ số thuế tương ứng lượng thiếc họ đã mua.
Đoạn, Ella vẽ một đường cong mềm mại nối từ cảng biển vào sâu trong nội địa Kizzuwatna, vùng đất giao nhau giữa Mittani và Hittite:
– Thay vì vượt qua những con đèo hiểm trở, ngài có thể dùng thuyền ngược dòng sông Pyramus. Cách này vừa đi nhanh, vừa tránh được giao tranh với các bộ tộc miền núi.
Mursili vẫn im lặng. Hắn xoay xoay chiếc gối trong tay, chăm chú nghe nàng nói hết về những ưu điểm của việc vận chuyển bằng đường thủy, nào là chở được nhiều hơn, nào là chi phí thấp hơn…
Khi Ella dừng lại, giương đôi mắt tròn xoe nhìn hắn như chờ đợi một lời khen, Mursili cười khẽ. Hắn đưa ngón tay dài chặn giữa con sông nàng vừa vẽ:
– Kế hoạch rất tuyệt, mèo nhỏ. Nhưng nàng không biết hay cố tình không nhắc ta một việc…
Ella vô thức lùi về phía sau, hơi nheo mắt:
– Việc… gì cơ?
– Sông Pyramus mùa này cạn nước. – Mursili nhìn thẳng vào mắt nàng, nụ cười đầy ý nhị như bắt quả tang một con mèo vừa ăn vụng. – Hay nàng định thử xem ta đã bao giờ đặt chân đến biên thùy phía Nam chưa?
Tim Ella hẫng đi một nhịp. Đúng là nàng cố tình nói sai để thử xem hắn có đúng là một con sư tử hiểu rõ lãnh thổ của mình không. Ánh mắt sắc bén kia đang nhìn nàng như cảnh cáo nhưng nụ cười lại đầy vẻ đắc thắng:
– Mấy năm trước, ta đã từng dẫn quân lội qua dòng sông đó vào mùa hè, nước còn chẳng ngập quá mắt cá chân. Ella, lần sau nếu nàng muốn qua mặt ta, hãy chọn một con sông có nước!
Mèo nhỏ tuy trong lòng tràn đầy khâm phục nhưng lại ra vẻ ấm ức, bĩu môi:
– Ta đâu có ý lừa ngài. Chỉ là… khuya quá, ta buồn ngủ nên nhớ nhầm thôi.
– Vậy… lên giường, đi ngủ. – Mursili nói tỉnh rụi.
– Không! Ta tỉnh rồi! Tiếp tục thôi… – Mèo nhỏ lại cuống lên, xua xua tay.
Mursili thích thú nhìn nàng loay hoay vẽ hết con đường này đến giải thích về một trạm thu phí khác, rõ là mắt đã díp lại vẫn cố gắng nói. Lát sau, hắn hỏi điều đã nghi ngờ từ lúc còn ở đại điện:
– Nàng đã nói những điều này với Tushratta chưa? – Hắn gọi thẳng tên phụ vương nàng. – Nếu ông ta đồng ý, nàng không cần liều lĩnh đến đây với một kế hoạch còn chưa được quốc vương Mittani chấp thuận.
Ella nhìn hắn giây lâu như đang cân nhắc xem có nên nói thật không. Mursili không hề thúc giục. Đêm sâu yên lặng như tờ, chỉ có tiếng lửa cháy lách tách trong lò sưởi. Cuối cùng nàng khẽ thở ra:
– Nếu Ella đến với một kế hoạch đã thành hình, ta chỉ là sứ giả thay quốc vương chuyển lời, nếu không phải ta thì là ai cũng được. – Nàng khẽ cắn môi. – Còn như bây giờ, nếu Hittite chấp nhận kế hoạch ta đề xuất, ta sẽ trở về Mittani với tư cách là người nắm giữ hòa ước. Biết đâu ta có thể xin một chức nữ quan trông coi việc vận chuyển thiếc. Lúc đó, ta sẽ có ích với Mittani hơn là chỉ làm một cô dâu…
Giọng Ella nhỏ dần như một lời thì thầm với chính mình. Nàng sợ Mursili sẽ cười cái ý nghĩ có phần mơ mộng của nàng, lại sợ hắn nổi giận. Nhưng Mursili chỉ nhìn nàng bằng ánh mắt sâu thăm thẳm như thể đang thấy lại một hình ảnh rất xa xôi. Ella hơi bối rối trước cái nhìn đó, nàng bèn chỉ tay lên bản đồ, tiếp tục nói về kế hoạch.
Cuối cùng đến khi trời gần sáng, mèo nhỏ ngủ gục bên bàn. Sư tử nhìn nàng lâu đến mức chính hắn cũng không nhận ra. Rồi hắn khẽ khàng bế nàng về giường, vừa đi vừa lắc lắc đầu đầy bất lực. Trong vòng tay hắn, Ella rất nhẹ, mềm mại như bông, thoang thoảng hương hoa trên tóc. Một vệt than dính trên mũi khi nàng gục xuống bàn khiến nàng trông giống một đứa trẻ nghịch ngợm hơn là một công chúa vừa bàn đến vận mệnh của hai quốc gia. Hắn đặt nàng lên giường, đắp chăn cẩn thận, còn chu đáo trả lại cái gối vào tay nàng rồi lặng lẽ nằm quay lưng ở phía bên kia.
Trong mơ, mèo nhỏ lại ôm chặt chiếc gối vào lòng, không hề biết suốt đêm sư tử chỉ nhìn ánh trăng dịch chuyển trên nền đá rồi tan dần vào sương sớm.
Rất lâu rồi, hắn mới thấy đêm dài đến vậy.
