Cuối năm nhìn lại để làm gì?

Tôi đoán, tiết trời như thế là để chân người chậm lại, dẫu trong cuộc mưu sinh giữa đường phố ngược xuôi hay trên những trang báo cáo tràn ngập con số và phép tính. Từ kẻ mộng mơ lãng đãng nhất đến những người lý trí vô cùng, chắc ít nhiều ai cũng tự ngẫm xem ba trăm sáu mươi lăm ngày qua, mình đã làm được những gì.

[Kim Dung] Thiên cổ văn nhân hiệp khách mộng (*)

Tôi nghĩ kẻ nào mê văn chương cũng mang trong mình giấc mơ phiêu bạt, để sống, để trải và để thấm thía tâm sự của nhân gian, nhưng Kim lão tiên sinh đã dệt nên một giấc mộng đẹp đẽ cho hàng triệu con người của nhiều thế hệ, đó là điều mà, ai đó đã nói rằng, thế hệ sau này chỉ mong kế thừa, không dám nghĩ đến chuyện sánh vai.