[Cổng Sư Tử] Chương 4: Bản đồ

Ella thức giấc khi ánh nắng len qua khung cửa sổ trên cao, chầm chậm lan đến mép giường rồi chạm vào hàng mi đang khép kín của nàng. Cung điện hoàng tử đã dậy trong lặng lẽ, ngay cả tiếng bước chân đi lại trên hành lang cũng nhẹ như không.

Nàng chậm chạp mở mắt, nhận ra mình đang nằm trên giường, tay vẫn ôm chặt chiếc gối to. Sau lưng nàng là nhịp thở đều đặn và hơi ấm rõ ràng nhắc cho nàng nhớ lựa chọn của chính mình đêm qua. Ký ức của một ngày rất dài lũ lượt kéo nhau về: tiếng quốc vương quát trên đại điện, căn phòng đầy gối, phòng làm việc toàn bảng đất sét, vụ ám sát, phòng ngủ của sư tử, con sông cạn nước và… cái cốc đầu rất ấm ức kia. Nàng, công chúa Mittani, thực sự đang ở trong phòng của hoàng tử Hittite!

Sau lưng nàng, người đàn ông kia dường như đã tỉnh giấc. Nàng nghe tiếng sột soạt, chăn khẽ xê dịch. Ella lại nhắm mắt, giả vờ đang ngủ, cố gắng tự trấn an bản thân rằng nàng trốn ở đây chỉ vì muốn giữ mạng thôi. Hơi ấm của hắn mỗi lúc một gần hơn, mèo nhỏ nín thở.

Rồi… hắn rời giường. Nàng nghe tiếng sột soạt khi hắn khoác áo choàng, tiếng bước chân xa dần về phía cửa rồi dừng lại. Mursili nói khẽ như biết nàng đã tỉnh:

  • Nàng cứ nghỉ thêm. – Ella như thấy được nụ cười kín đáo của hắn mỗi lần hắn biết nàng bày trò mà không vạch mặt. – Ta ra ngoài trước.

Cánh cửa gỗ được khép lại rất nhẹ. Căn phòng trở lại yên tĩnh.

Ella vẫn nằm im một lúc lâu để chắc chắn rằng Mursili đã đi xa. Nàng chậm rãi ngồi dậy, dè dặt chỉnh lại y phục, nhìn quanh phòng. Trên chiếc bàn gỗ, sơ đồ nàng vẽ tối qua vẫn đang trải rộng, có thêm vài nét bút không phải của nàng. Nàng nhớ nàng đã cố bàn về kế hoạch vận chuyển thiếc dù đã buồn ngủ lắm rồi. Khi ánh mắt nàng lướt qua chiếc gương đồng, Ella kêu lên vì phát hiện vệt than dính trên mũi. Nàng đưa tay che mặt dù trong phòng chẳng có ai.

Mursili đã thấy nàng trong bộ dạng này sao?

Mèo nhỏ thở hắt ra một hơi dài. Ngón tay nàng vô thức chạm lên chỗ hắn vừa nằm, hơi ấm và mùi nhựa thông vẫn còn đó. Rồi như chợt nhớ ra, nàng siết chặt tay, cơn đau khi móng tay bấm vào thịt nhắc nàng tỉnh táo.

Nàng đã ở trong hang sư tử. Và chỉ có ba tháng để sống sót trở ra.

***

Khi Ella bước ra sân, bữa sáng đã được dọn sẵn dưới một tán cây lớn. Mira và những người đi theo công chúa từ Mittani phục vụ nàng dùng bữa với sự hỗ trợ của những người hầu trong cung điện. Bữa sáng mang đậm hương vị vùng cao nguyên với sữa dê và bánh mì lúa mạch nóng hổi, khác hẳn với vị ngọt của trái cây và rau củ vùng đồng bằng Mittani. Không ai nhắc đến việc tối qua công chúa nghỉ ở đâu. Ánh mắt của những người hầu tập trung vào công việc đến mức nàng có cảm giác ở nơi này, mọi sự thắc mắc về chuyện riêng của tam hoàng tử dường như không được phép tồn tại.

Dùng bữa xong, Ella đến phòng làm việc của Mursili. Hắn đã ra ngoài từ sớm. Nàng đẩy cửa bước vào bên trong. Cánh cửa gỗ nặng nề rít trên sàn đá. Mùi gỗ, da thuộc và đất nung lại xộc vào mũi nàng. Trong phòng đã có thêm một chiếc ghế. Nó được đặt ở vị trí có ánh sáng tốt nhất từ cửa sổ, đối diện với ghế của hắn. Ella mang bảng bi ký Mursili I đặt về vị trí cũ. Ngón tay nàng chạm đến phần tiếp theo rồi lại rụt về.

“Không phải lúc này”, nàng nghĩ.

Khi nàng định quay sang kệ chứa những ghi chép về các thương vụ thiếc thì chợt thấy ngay phía trên ngăn kệ ấy, ở vị trí ngang tầm mắt của Mursili nhưng hơi cao quá đầu nàng, một cuộn da rất lớn, trông giống một tấm bản đồ đã sờn mép. Nó không được buộc kỹ như những bản đồ khác mà chỉ được cuộn lại rồi đặt lên, như thể thường xuyên được lấy ra xem. Ella chần chừ một lúc. Hôm qua Mursili bảo nàng có thể xem bản đồ, nhưng là ở kệ bên kia. Còn kệ này, hắn đã nói gì nhỉ, “xem xong rồi đừng mang đi kể khắp nơi là được”, vậy nghĩa là nàng vẫn có thể xem! Mèo nhỏ kiễng chân định kéo xuống nhưng không xong, nàng bèn bê chiếc ghế lại gần, đứng lên đó rồi ôm cả cuộn da xuống. Nó nặng hơn nàng tưởng. Ella khệ nệ đặt nó lên bàn rồi trải ra. Bụi bay lên trong nắng sớm.

Ella chợt sững người.

Thứ hiện ra trước mắt nàng không phải bản đồ Hittite hay Mittani mà là cả một vùng đất rộng lớn trải dài từ bờ biển phía Tây đến sa mạc phía Nam, từ những dãy núi phương Bắc đến những dòng sông uốn lượn như mạch máu về hướng Đông. Những vùng đất của Hittite, Mittani, Assyria, Babylon và Ai Cập được vẽ bằng những đường rất mờ như có thể xóa đi bất cứ lúc nào. Trái lại, những tuyến đường có thể hành quân, có thể giao thương, những dòng sông lớn và các mỏ khoáng sản được vẽ bằng những nét mực đậm, dứt khoát. Con đường vận chuyển thiếc nàng vẽ tối qua cũng nằm ở đó, dưới một nét vẽ đã cũ mờ, lọt thỏm giữa rất nhiều tuyến đường huyết mạch khác.

Ella khẽ nuốt khan, một cơn lạnh chạy dọc sống lưng nàng. Những ngón tay đang dò trên bản đồ khẽ run khi lần đến điểm mà tất cả những con đường ấy dẫn về: Hattusa! Ella phải tựa vào mép bàn để đứng vững. Nàng nhận ra mình vừa chạm vào một giấc mơ rất ngông cuồng, có vẻ như đã được thành hình qua rất nhiều năm. Trong giấc mơ đó, Mittani của nàng được đánh dấu bởi rất nhiều tuyến đường quan trọng nối các đế quốc xung quanh.

Ella chậm chạp nhìn ra ngoài, cửa vẫn mở, không có ai đến ngăn cản như khi nàng định chạm vào căn phòng khóa kín hôm qua. Vậy có nghĩa là… Mursili không cấm nàng đọc tấm bản đồ này. Hoặc, hắn cố tình đặt nó ở đó, để xem nàng có nhìn được điều mà hắn đang thấy hay không.

Ella ngồi phịch xuống ghế. Nàng tưởng như tiếng tim mình đập đang vang vọng khắp căn phòng. Nàng đến Hattusa để tìm tự do cho mình, thế mà trước mắt nàng giờ đây đang là một thế giới trải rộng đến mức nàng thấy nghẹt thở. Trong phút chốc, Ella không biết mình đang sợ hãi hay thán phục.

Nàng đặt tay lên vị trí của Mittani lần nữa. Phải rồi! Nếu trật tự này thực sự thành hình theo ý hắn, thủ đô của nàng sẽ là nơi giao nhau của rất nhiều tuyến đường trọng yếu. Khi đó, Mittani sẽ không biến mất nhưng cũng không bao giờ còn như trước. Không nơi nào còn như trước! Những ý nghĩ ấy đến tự nhiên đến mức Ella chợt giật mình. Nàng vội vàng cuốn bản đồ lại rồi trả về chỗ cũ, gấp gáp như thể chỉ cần chậm một chút thôi, nàng sẽ tin vào giấc mơ của hắn.

***

Cả buổi sáng, Ella không cách nào tập trung được.

Nàng cố đọc các ghi chép mà Mursili cho phép, cố tìm ra những điểm nghẽn của tuyến vận chuyển thiếc trên thực tế, nhưng những dòng chữ cứ trôi đi trước mắt. Mỗi lần có tiếng bước chân vọng lại ngoài sân, nàng lại ngoái đầu nhìn. Ella không rõ nàng đang mong chờ hắn hay đang sợ phải đối mặt với hắn lúc này.

Rồi một con số kéo nàng về thực tại. Trên một bảng ghi chép về chuyến hàng cách đây gần một năm, Mursili đã đặt mua hai trăm kiện thiếc từ Assyria nhưng hàng đến Hattusa chỉ có một trăm hai mươi kiện. Gần một nửa số hàng bị cướp tại hẻm vực Carchemish. Trong đầu Ella vang lên tiếng cười sảng khoái của Sharduar, người chú mà nàng kính trọng từ thuở bé, vị tướng trấn giữ biên thùy Mittani như một vách đá không bao giờ đổ:

  • Mỗi chuyến hàng thiếc của bọn thô lỗ vùng núi Anatolia muốn về đến nơi phải để lại cho ta năm mươi kiện. Vì quốc vương ra lệnh không được gây hấn nên ta chỉ lấy của chúng một phần tư, đủ để chúng biết Mittani không dễ bắt nạt.

Số thiếc ấy, Sharduar nộp hết cho triều đình Mittani khi về kinh đô dự tiệc đầu xuân năm nay. Nàng nhớ phụ vương và anh trai nàng đã rất hài lòng, ban thưởng cho ông ta mười kiện trong số đó. Thái tử Shattiwaza còn xoa đầu nàng bảo:

  • Ella, em thấy đấy, Mittani vẫn là nỗi sợ của Hittite. Ngày nào ta còn sống, em sẽ không bị gả cho kẻ mà em không muốn.

Một giọt nước mắt rơi xuống, đúng con số tám mươi kiện thiếc đã nằm lại trên đất Mittani. Ba mươi kiện, một con số quá lớn để gọi là chênh lệch do nhầm lẫn, đã đi đâu? Phụ vương và anh trai nàng đã nghĩ rằng dung túng cho các tướng lĩnh và tộc trưởng cướp bóc đoàn buôn của Hittite thì có thể giữ sự trung thành của họ đồng thời khiến kẻ địch bị thiệt hại. Nhưng… triều đình thực sự kiểm soát được bao nhiêu?

Và nàng, công chúa nhỏ cứ nghĩ rằng mình đang liều mạng bảo vệ quê hương, bỗng thấy mình thật ngây ngô khi ngay trong chính gia tộc của nàng còn rất nhiều những quyết định mà nàng chưa từng được biết. Ella chợt bật cười khi nhớ đến khoảnh khắc quyền trượng của Suppiluliuma rơi sát chân mình. Nàng đưa tay lau, nhưng nước mắt cứ không ngừng chảy.

***

Chính Mursili cũng thoáng ngạc nhiên vì hôm nay mình trở về cung điện sớm hơn mọi ngày. Ánh nắng ban trưa vẫn đang đổ thẳng xuống nền đá. Một người hầu đến báo công chúa xin phép ra ngoài đi dạo. Ánh mắt hắn đang hướng về phòng làm việc dừng lại giây lâu. Hắn không hỏi gì thêm, chỉ gật đầu rồi dặn vài người đi theo từ xa, không được làm phiền, mang theo áo choàng cho nàng vì buổi chiều trời sẽ lạnh.

Ella không ngồi xe cũng không cưỡi ngựa, nàng bảo muốn vận động một chút. Mira theo sau nàng, không dám hỏi gì. Ban đầu Mira cứ tưởng Ella sẽ đi về hướng Bắc, đến quán rượu của Aras vì đó là người duy nhất nàng quen ở nơi này. Nhưng Ella chỉ thả bộ xuống hạ thành, len qua mấy con đường lát đá gồ ghề, loanh quanh khu dân cư và vài xưởng làm đồ thủ công. Tiếng búa nện xuống đe nhịp nhàng xen lẫn tiếng lừa thồ hàng lộc cộc trên đường đá gồ ghề. Ella hít một hơi sâu, nàng ngửi thấy cả mùi lúa mạch rang cháy và hương men cay nồng từ các quán rượu ven đường. Nàng dừng lại xem mỗi nơi một chút, cầm chiếc chén gốm đủ màu xoay xoay trong tay, sờ thử tấm vải lanh loại dày hơn của Mittani, nhăn mũi khi đi qua chỗ thịt dê vì mùi máu quá đậm. Thỉnh thoảng có đứa trẻ suýt đâm sầm vào chân nàng, Ella chỉ mỉm cười rất hiền, xoa đầu nó:

  • Cẩn thận, nhìn đường chứ!

Rồi nàng lại tiếp tục đi. Bước chân nàng nhẹ tênh như đang tận hưởng một buổi chiều nhàn rỗi.

Nhưng mỗi lần có binh sĩ đi ngang, mèo nhỏ lại vô thức liếc nhìn ghim cài áo choàng của họ. Có nhóm đeo ghim khắc hình sư tử, có nhóm đeo phù hiệu của quốc vương, thái tử hoặc vệ binh kinh thành. Không ai để mắt đến nàng. Hôm nay, nàng chỉ là một tiểu thư quý tộc đang rong chơi.

Khi Ella vừa rẽ qua một khúc quanh, tiếng “xoảng” rất lớn và tiếng người xôn xao khiến nàng phải quay đầu lại nhìn. Người lính đi cuối đoàn trong lúc cưỡi ngựa khá vội đã va phải quầy hàng của một người thợ gốm, làm vỡ một chiếc bình lớn, có vẻ là món đáng giá nhất trong quầy hàng ấy. Cả toán lính dừng lại, xuống ngựa.

Bàn tay Ella vô thức siết lại. Nàng đã quá quen với cảnh tượng này ở Wassukanni, nơi quân đội là tầng lớp quý tộc. Họ sẽ không hề ngại ngần đá văng những mảnh gốm và tặng thêm cho người thợ khốn khổ kia vài roi vì đã ngáng đường nếu dám kêu ca. Nàng từng can thiệp đôi lần, nhưng ở đó, danh xưng công chúa của nàng khiến họ dừng tay, còn ở nơi này… Nàng quay đầu nhìn những binh sĩ đi theo bảo vệ nàng, họ vẫn giữ khoảng cách khá xa, không hề có ý định can thiệp. Ella chạm vào chiếc nhẫn vàng đang đeo trên ngón tay, toan rút ra để cứu nguy cho người thợ gốm đang cúi đầu nhặt những mảnh vỡ kia nếu quan binh tiếp tục làm khó.

Nhưng những người lính không rút kiếm. Họ bảo nhau dọn những mảnh vỡ trên đường để tránh người đi sau giẫm phải. Khi dọn xong, kẻ đã làm vỡ hàng lúng túng đưa tay vào túi, lấy ra mấy đồng tiền lẻ. Người thợ gốm nhận lấy bằng ánh mắt buồn rầu, đôi vai sụp xuống đầy cam chịu. Anh lính nhìn những mảnh gốm vỡ rất tinh xảo rồi hiểu ra ngay số tiền nhỏ ấy là không đủ với công sức người thợ đã bỏ ra. Anh ta chạy đến cầu viện người dẫn đầu, cúi thấp người như hối lỗi. Người chỉ huy không nói gì, đưa cho anh một túi tiền. Anh mang đến dúi vào tay người thợ gốm. Ông ta lắc đầu không dám cầm số tiền ấy.

  • Ta có lỗi. Ta nhận. – Anh lính nói, giọng thấp nhưng kiên quyết.

Người thợ nhìn anh lính rồi lại nhìn cả đội một lúc lâu, cuối cùng cũng nhận lấy. Ông lão cúi đầu, anh lính cũng cúi đầu chào lại. Đoàn người lại lên ngựa, đi về cổng thành phía Nam. Họ đi lướt qua Ella đang nép trong góc khuất, không ai thấy nàng. Trên ngực họ, chiếc ghim cài khắc biểu tượng sư tử sáng lên dưới nắng.

Ella đẩy chiếc nhẫn lại vị trí cũ, nhìn về phía quầy gốm, thở ra nhè nhẹ.

Nàng lại tiếp tục đi. Nắng chiều đã nghiêng nghiêng, kéo dài bóng nàng đổ trên tường đá. Hạ thành bớt ồn ào, thay vào đó là những âm thanh của đời sống khác hẳn với nếp nhà ở Wassukanni. Nàng nhìn khói bếp bảng lảng bốc lên cao, nghe những người dân í ới gọi nhau chuẩn bị bữa tối.

Bước chân nàng chậm hơn khi đến gần một bể nước lớn bằng đá vôi, nơi những dòng nước mát lạnh được dẫn đi bằng những ống đất nung, chảy thành dòng róc rách vào lòng bể. Một người phụ nữ còn khá trẻ đang lặng lẽ giặt một chiếc áo choàng quân đội đã cũ, nâng niu như một vật báu. Một người phụ nữ khác đang lấy nước vào chiếc bình lớn đứng gần đó, khẽ hỏi:

  • Nhanh quá, đã hai mùa thu hoạch trôi qua rồi nhỉ?
  • Vâng. Trận ở biên giới phía Bắc. – Ánh mắt chị ta bỗng xa xăm. – Tôi cứ nghĩ anh ấy vẫn còn đây.
  • Cũng may, điện hạ cho người đưa lương thực đến rất đều đặn. Nếu không chẳng biết mẹ con chị xoay sở thế nào.

Góa phụ không đáp, chỉ đưa mắt nhìn đứa con trai chừng bảy, tám tuổi đang chơi gần đó. Nó cầm một cây kiếm gỗ, khua khua như đang đánh trận, miệng không ngừng hô lớn với kẻ thù vô hình trước mặt:

  • Ta là lính Sư Tử đây!

Ella bật cười, bước đến gần cậu bé, ngồi xuống ngang tầm mắt với nó:

  • Làm lính Sư Tử oai lắm sao?

Góa phụ thấy có người lạ đến gần con mình thì quay lại nhìn. Ella đáp lại bằng một cái gật đầu và một nụ cười hòa nhã khiến chị ta yên lòng.

  • Cha nói, quân Sư Tử bảo vệ kinh đô. Có giặc đến thì mẹ của em không cần phải chạy! – Cậu bé dõng dạc đáp.

Mira đứng phía sau cười khẽ vì câu nói ngây ngô của cậu bé. Nhưng Ella không cười. Nàng đưa mắt nhìn sang góa phụ, chỉ thấy một nụ cười buồn rất dịu dàng và ánh mắt không có chút gì oán trách. Nàng ra hiệu Mira lấy phần bánh nướng nàng mua vừa nãy ở một quầy hàng cho cậu bé:

  • Vậy em phải ăn nhiều, cho mau lớn!

Cậu bé nhận lấy, cười toe toét. Người mẹ cúi đầu cảm ơn.

Bể nước phản chiếu ánh nắng, lấp lánh như vàng. Vài con chim nhỏ bay ngang, sà xuống uống nước làm sóng gợn lăn tăn. Mấy đứa trẻ khác ùa đến cùng cậu bé ăn bánh rồi lại chơi trò đánh trận.

Ánh nắng bắt đầu dịu lại, gió thổi mạnh hơn. Một binh sĩ Hittite tiến đến đưa áo choàng cho nàng, Ella nhận lấy, khoác lên vai. Áo choàng quân đội còn nguyên mùi vải mới. Nàng nhìn lên sườn đồi phía Tây, cung điện hoàng tử đã thắp đèn, từ xa cũng có thể nhìn thấy. Nàng biết Mursili đang ở đó. Nàng không vội quay về, không phải vì sợ hắn sẽ trách mà vì không biết nên nói gì khi đối diện ánh mắt của hắn, không biết nên kể gì về rất nhiều điều nàng đã thấy hôm nay.

Nếu như… nếu như một ngày nào đó, sau một trận chiến, tất cả những gì nhắc nàng nhớ về hắn chỉ là tấm áo choàng này…?

Ella lắc đầu, tự cười mình vì đã nghĩ vẩn vơ.

Đến khi trước mặt không còn đường nữa, Ella ngồi xuống một bậc đá, nhìn bóng mình trên nền đất. Buổi chiều trôi qua rất chậm. Gió càng lúc càng lạnh khiến nàng phải rúc sâu hơn vào áo choàng. Mira ôn tồn nhắc:

  • Công chúa cẩn thận kẻo ốm.

Rồi, người thị nữ trung thành hỏi điều nàng đã thắc mắc cả ngày hôm nay khi thấy Ella cứ gượng vui rồi lại trầm tư như vậy:

  • Tam hoàng tử… có làm khó công chúa không?

Ella nhìn người đã lớn lên cùng mình, lắc lắc đầu, cố mỉm cười một cách tinh nghịch để nàng ấy yên tâm:

  • Ngài ấy rất chừng mực.

Những người lính theo sau bắt đầu lo lắng. Họ không dám thúc giục nàng nhưng cũng không dám để sứ giả Mittani ở bên ngoài quá lâu.

Khi ánh mặt trời cuối cùng tắt hẳn, Ella đứng dậy, hít một hơi sâu:

  • Về thôi! Sư Tử đợi lâu quá mà nổi giận thì sẽ đáng sợ lắm đấy!

***

Khi Ella bước qua cổng đá của cung điện hoàng tử, nàng chạm mặt Hulli đang dẫn đầu một đội binh sĩ. Anh đặt tay lên ngực trái, cúi chào khi thấy nàng. Nàng gật đầu rồi bước sang bên nhường đường cho họ. Giữa đội hình nghiêm cẩn ấy là bốn người phục vụ trong cung điện đang lầm lũi đi gục đầu, trong đó có kẻ đã ám sát nàng tối hôm qua. Họ bị áp giải khỏi cung điện, không dám ngoái lại nhìn một lần nào. Nàng nhìn theo đến khi họ đi khuất, tay vô thức siết chặt mép áo choàng.

Khi Ella bước vào sân trong, bữa tối của nàng đã được dọn sẵn dưới tán cây ban sáng. Mursili dường như cũng biết nàng chưa sẵn sàng đối mặt với hắn nên đã không xuất hiện. Ella ăn rất ít. Nàng cầm chiếc thìa bạc lên rồi lại đặt xuống, chỉ dùng đầu dĩa gạt nhẹ vài hạt lúa mạch sang một bên đĩa như đang đếm thời gian trôi. Những món chính thơm nồng mùi gia vị vẫn còn nguyên vẹn, nguội ngắt dưới ánh nến. Khi đến dọn bàn ăn, một người hầu dè dặt hỏi:

  • Thưa… thức ăn không hợp khẩu vị công chúa ạ, để ngày mai đầu bếp điều chỉnh lại?
  •  Không cần đâu! – Nàng đáp, như sợ họ sẽ bị trách phạt. – Buổi chiều ta ra ngoài có ăn vài món nên không thấy đói.

Những người hầu cúi đầu, không hỏi gì thêm. Khi bàn ăn đã dọn sạch, họ mang đến một tách trà mật ong nóng cho nàng.

Ella ngâm mình trong bồn tắm rất lâu, như thể muốn để làn nước ấm gột rửa hết mọi suy nghĩ ngổn ngang trong đầu. Phòng tắm ở cung điện hoàng tử cũng không lộng lẫy như căn phòng được trang trí phù điêu đủ màu và luôn sực nức hương liệu quý hiếm của nàng ở Wassukanni. Nước ở cao nguyên quý giá hơn, và ngay cả nơi để thư giãn này trông cũng rất trống trải và có phần đơn điệu, chẳng giống nơi ở của một hoàng tử thích hưởng thụ gì cả.

Nhưng Ella không muốn bước ra ngoài vì nàng không biết tiếp theo phải đi đâu: về phòng nàng hay phòng hắn.

Đêm nay, việc nàng ở phòng nào đã không còn là vấn đề an ninh nữa. Sư tử đã để nàng chạm vào giấc mơ của hắn. Nàng cũng đã tận mắt chứng kiến giấc mơ ấy không hề viển vông bởi nó đang được xây từng ngày bằng kỷ luật quân đội và sự tín nhiệm của người dân. Nếu Ella cứ vậy mà trở về căn phòng riêng của nàng, khác nào rút lui khi vừa nhận ra người kia có tham vọng lớn hơn cả lý tưởng của nàng?

Nhưng nàng cũng chưa sẵn sàng bước vào phòng hắn lần nữa.

Nghĩ tới nghĩ lui, mèo nhỏ quyết định đến phòng làm việc của hắn, giả vờ chăm chỉ bên đống bảng đất sét cho qua một đêm này.

Người tính không bằng trời tính. Khi cánh cửa gỗ mở ra, bóng người cao lớn đang ngồi trong phòng đổ dài trên nền đá, Ella sững người, đã không kịp quay đầu chạy nữa.

  • Điện hạ. – Nàng khẽ chào khi hắn ngẩng lên nhìn.
  • Chưa ngủ sao? – Hắn hỏi, giọng thản nhiên như biết trước nàng sẽ đến đây.
  • Không ngủ được. – Nàng bước đến kéo ghế ngồi rất tự nhiên, đến mức phải tự tán thưởng bản thân. – Ella đi chơi cả chiều rồi, tối phải làm việc bù lại thôi.

Mèo nhỏ bốc một bảng đất sét trên bàn, chăm chú đọc, không nhận ra nụ cười rất nhẹ trên môi sư tử. Hắn không hỏi gì thêm, tiếp tục đọc báo cáo đang cầm trên tay. Trong căn phòng chỉ còn tiếng lửa cháy lách tách và tiếng sột soạt khi Ella dùng than viết trên mảnh da dê.

Ella giả vờ chăm chỉ một lúc thì những con số về lượng thiếc thiếu hụt buộc nàng phải nghiêm túc thực sự. Nàng trầm ngâm giây lâu, cuối cùng nhìn thẳng Mursili:

  • Chuyến hàng nào của ngài cũng bị thiếu mất gần một nửa thế này sao?

Hắn nhìn nàng, thản nhiên đáp như chuyện đã quá quen:

  • Không phải tất cả, nhưng phần lớn.

Ella ngập ngừng, mãi sau mới nói rất khẽ, giọng hơi run:

  • Con số báo về triều đình Mittani… không giống! Phụ vương và anh trai ta cũng không biết họ lấy của ngài nhiều như vậy.

Ánh mắt nàng nhìn Mursili như muốn xin lỗi, lại như muốn phân trần những điều không phải do nàng gây ra. Dưới ánh đèn dầu, đôi mắt nàng long lanh như có nước. Mursili đưa tay định xoa đầu nàng nhưng rồi bàn tay hắn dừng lại giữa không trung, hơi siết lại. Hắn nói khẽ:

  • Ta tin nàng.

Ánh mắt Ella thoáng dao động. Nàng nhìn bàn tay to lớn có những vết chai và sẹo mờ của hắn rồi lại nhìn hắn, đoạn lại cúi đầu tiếp tục ghi ghi chép chép.

Mursili xử lý công việc rất nhanh, chồng thư báo trước mặt hắn đã vơi đi hơn một nửa. Thỉnh thoảng hắn dời mắt khỏi bảng đất sét đang đọc dở, nhìn Ella chăm chú tính toán số thiếc mà người Mittani đã “vô tình” lấy của Hittite, có lúc cau mày, có lúc cắn môi, trông nàng nhỏ hơn lúc đứng giữa đại điện rất nhiều. Một lúc lâu sau, hắn thấy nàng cứ loay hoay với những con số chứng tỏ sự bất lực của triều đình Mittani, bèn gõ nhẹ tay lên mặt bàn, đẩy một bảng đất sét về phía nàng, hỏi:

  • Tháng sau có sứ thần của một tiểu quốc phía Nam đến Hattusa tiến cống lễ vật. Ta nên đáp lễ họ thế nào?

Ella ngẩng lên nhìn hắn, hơi ngơ ngác vì bị cắt ngang dòng suy nghĩ và chưa kịp hiểu câu hắn hỏi. Mursili nhắc lại:

  • Trước giờ Hittite hay tặng sứ giả chư hầu một số món vũ khí và vải vóc. Nay ta muốn nghe thử góc nhìn của quý tộc phương Nam.

Mèo nhỏ chậm chạp gật đầu. Nàng chớp chớp hàng mi cong như đang suy nghĩ, đoạn, với tay lấy một mảnh da dê nhỏ hơn phía bên kia bàn. Mursili đặt nó trước mặt nàng. Ella xoay xoay mẩu than trong tay, không để ý trên má đã lấm lem mấy vệt:

  • Người phương Nam dệt vải đẹp lắm, đó không phải là thế mạnh của Hittite đâu! – Nàng dừng một chút, trông Mursili không có vẻ gì là đang phật lòng, bèn nói tiếp. – Vũ khí đồng thiếc tuy là sở trường của ngài, nhưng mà mức độ thị uy quá rõ. Người nhận sẽ nể sợ, nhưng để họ thật lòng kính phục, Ella nghĩ…

Nàng hí hoáy dùng mẩu than vẽ trên mảnh da dê nhỏ. Mursili bước sang phía nàng để nhìn rõ hơn. Dưới nét vẽ của nàng, con dao găm nhỏ dần hiện ra, chuôi dao có khắc hình mặt trời.

  • Hittite có rất nhiều bạc. Nếu một sứ giả quay về với con dao bạc có biểu tượng của vương quyền Hittite đeo trên thắt lưng…

Ella không nghe Mursili đáp, bèn ngẩng lên nhìn. Nàng chợt nhận ra hắn đang đứng sát phía sau, một tay chống xuống bàn, tay kia đặt hờ trên lưng ghế. Gương mặt hắn cách nàng một khoảng rất gần. Nàng vội nhìn xuống con dao mình vừa vẽ, những ngón tay cầm mẩu than khẽ run lên.

  • Dao bạc không làm vũ khí được, nhưng làm trang sức lại rất hay. – Nàng cố giữ giọng mình không run, nhưng âm thanh cuối cùng lại như một tiếng thì thầm.
  • Quả nhiên người Mittani tinh tế hơn cả. – Giọng hắn trầm trầm sát bên tai nàng.

Ella bất giác hơi rụt vai lại, mùi nhựa thông trên người hắn thoảng qua mũi nàng. Mursili đưa tay xoa đầu nàng rất nhanh, ngón tay dài luồn qua mái tóc đen mềm mại như một lời trấn an. Mèo nhỏ chưa kịp phản ứng, hắn đã bước về chỗ của mình, vẻ mặt rất bình thản. Rồi, hắn lại nhìn nàng bằng đôi mắt sâu thẳm khiến nàng không đoán được hắn đang nghĩ gì:

  • Còn gì cần chú ý nữa không?
  • Còn… – Ella hơi lúng túng vuốt lại đầu tóc mới bị hắn xoa rối bù. – Tam hoàng tử không nên đưa sứ giả dạo kinh thành ban đêm nữa.

Lời vừa thốt ra, mèo nhỏ đã đưa tay lên che miệng như biết ngay mình vừa nghịch dại. Mursili nhìn nàng, ánh mắt có chút ngạc nhiên rồi lại thoáng một nét vui. Đoạn, hắn bật cười:

  • Ừ! Một lần là đủ.

Ella khẽ siết tay dưới bàn, muốn nói nàng không có ý đó, song lại sợ hắn trêu thêm, bèn giả vờ tiếp tục chăm chú đọc. Thật lạ, tuy hắn khiến nàng bối rối nhưng những băn khoăn của cả một ngày dường như dần dần tan biến hết. Nỗi áy náy vì lượng thiếc thiếu hụt cũng tan dần.

Rất lâu, rất lâu sau đó, trong phòng chỉ còn lại tiếng thở đều của mèo nhỏ đang ngủ gật trên bàn, tay vẫn cầm mẩu than. Mursili đặt bảng đất sét trên tay xuống. Hắn lấy áo choàng của mình đắp cho nàng, khẽ khàng lấy mẩu than ra khỏi tay nàng, dùng khăn lau đi bụi than dính trên những đầu ngón tay mềm mại và trên gò má hồng hồng. Trong cơn mơ, Ella khẽ gọi:

  • Sư tử…!

Mursili sững lại, rồi hắn đưa tay xoa nhẹ lên tóc nàng, như vỗ về một con mèo nhỏ đang run rẩy.

  • Ta ở đây.

Hắn đáp bằng giọng rất trầm rồi kéo ghế lại gần hơn, tiếp tục đọc văn thư.

Khi đêm dần tàn, Mursili cầm bảng thư báo cuối cùng, con dấu của nhị hoàng tử Telipinu gửi từ biên giới Carchemish in sắc nét trên bảng đất nung. Dòng chữ ngắn gọn hiện ra dưới ánh lửa: Artatama, người chú đang gây nội loạn của Ella, đã bắt đầu đi về phương Bắc, có vẻ như muốn tìm kiếm sự hậu thuẫn từ Hittite để lật đổ Tushratta, phụ vương nàng.

Ánh mắt của Mursili dừng lại giây lâu trên những dòng tin mà anh trai hắn gửi cho hắn thay vì gửi thẳng đến quốc vương. Rồi hắn đặt bảng đất sét ấy lên một ngăn cao của kệ phía trong, nơi hắn đã cảnh báo Ella không được tò mò.

Mèo nhỏ vẫn đang ngủ say trên bản đồ vẽ những con đường vận chuyển thiếc của nàng.

Bên ngoài, gió lại thổi mạnh từng cơn.

1 bình luận về “[Cổng Sư Tử] Chương 4: Bản đồ

Bình luận về bài viết này