[Cổng Sư Tử] Chương 2: Hòa ước

Mặt trời dần ló dạng trên những đỉnh tháp canh. Một hồi tù và xé toạc màn sương, vang vọng khắp cao nguyên báo hiệu ngày mới bắt đầu.

Trong biệt viện dành cho khách quý cạnh hoàng cung, Ella đã thức giấc từ rất sớm. Nói đúng hơn, từ lúc được Mursili đích thân hộ tống trở về tối qua, nàng đã không thể ngủ ở một nơi chẳng biết dao sẽ kề cổ lúc nào.

Mira giúp nàng thay y phục và vấn tóc. Công chúa nhìn mình trong gương, đã không còn vẻ tinh nghịch lấp lánh khi ngồi trên bệ cửa giả làm thị nữ đánh đàn, hôm nay nàng là con gái của Mittani, khoác lên bộ y phục trang trọng nhất, bước vào nơi nguy hiểm nhất.

Nàng đưa tay chạm vào gò má hơi bầu bĩnh của mình, nhớ lại năm xưa, khi nàng còn rất nhỏ, người chị xinh đẹp dịu dàng hay vuốt má nàng đã khóc lóc, van xin suốt một tháng trời rồi cũng bị ép gả sang Ai Cập. Chị ấy đã phải làm vợ của Pharaoh cha rồi lại thành hoàng hậu của Pharaoh con, như thể một hoà ước có thể được chuyển giao thông qua thân xác một người phụ nữ.

Ella đeo lên chiếc cổ nhỏ thon thon của mình một cái vòng có gắn viên đá màu hổ phách, kỷ vật của mẹ nàng để lại. Bà đã qua đời lúc sinh nàng. Quốc vương Mittani có rất nhiều phi tần, rất nhiều công chúa, có lẽ ông đã sớm không nhớ gương mặt bà ấy trông thế nào rồi.

“Ella, ta đã già, chú của con lại đang hội quân ở biên giới phía đông gần Assyria. Mittani bây giờ không còn đủ sức cho một trận chiến! Một công chúa cần biết lúc nào nên hy sinh cho vương quốc”, quốc vương đã nói vậy. Chị Tadukhipa của nàng đã hy sinh, nhưng đổi lại được gì? Ai Cập ủng hộ Mittani trong vài năm ngắn ngủi rồi sẵn sàng dứt bỏ khi triều đình họ có những chuyện đáng phải lo hơn.

Người duy nhất còn lại trong hoàng tộc Mittani yêu thương, bảo bọc nàng là thái tử Shattiwaza, người anh trai lớn hơn nàng nhiều tuổi. Hắn không đồng ý gả Ella cho “những kẻ thô kệch đến từ vùng núi Anatolia”, cũng không đồng ý nghị hoà. Một mai quốc vương về với thần linh, hắn sẽ trở thành người đứng đầu đế quốc. Nội bộ Mittani vẫn chưa yên, hắn cần phải lập chiến công để làm yên lòng dân chúng và trấn áp quần thần. Khi Ella quyết định sang Hittite, liều mạng thay hôn ước bằng một hoà ước bền vững hơn, thái tử đã mắng nàng ngu ngốc và ấu trĩ. Nhưng rồi hắn vẫn phái những kỵ binh tinh nhuệ nhất hộ tống đứa em gái mà hắn đã nâng niu từ thuở bé đến tận biên giới Hittite.

Phụ vương nàng không còn sức để tiễn con ra cổng thành, cũng không buồn ngăn cản nữa. Ông nghĩ rất đơn giản: nếu công chúa thành công thì tốt, còn lỡ như đàm phán thất bại, nàng vẫn đủ khả ái để một hoàng tử hoặc tướng quân nào đó của Hittite giữ lại bên mình. Ngay cả khi điều tồi tệ nhất xảy ra, một đứa con gái có chết ở xứ người cũng không khiến ngai vàng thiếu người kế vị.

Vậy nên, chuyến đi này của Ella, dẫu biết rõ là liều lĩnh, công chúa vẫn muốn đánh cược một lần. Có còn con đường nào khác để bảo vệ quê hương của nàng không, con đường mà không ai phải đổ máu và nàng cũng không cần phải trở thành món quà đẹp đẽ dâng đến giường của một kẻ nàng chưa từng gặp mặt?

Ella đeo chiếc vương miện tinh xảo bằng vàng lên vầng trán cao bướng bỉnh, vòng qua mái tóc đen đã được vấn cao. Nàng mỉm cười với mình trong gương. Đoạn, công chúa chậm rãi đứng dậy, ngẩng cao đầu nói với Mira và những người hầu cận:

  • Đi thôi!

Thành hay bại, nàng cũng sẽ không hối hận.

***

Hoàng cung Hittite hiện ra trước mắt công chúa trong một sự trang trọng khác thường. Đây không phải lần đầu tiên họ đón tiếp sứ giả ngoại bang, nhưng là lần đầu tiên sau mấy mươi năm, quốc vương Suppiluliuma I tiếp kiến một Mittani đã không còn ngạo nghễ.

Đoàn sứ giả Mittani chỉ hơn mười người, quá ít ỏi so với một đoàn ngoại giao vượt quãng đường xa từ thủ đô Wassukani, càng ít ỏi hơn so với một đế quốc nhiều năm qua luôn được vùng Lưỡng Hà xem như “anh cả”. Ella đi đầu đoàn người, sau khi thực hiện nghi lễ thanh tẩy bằng nước thánh để gột rửa bụi bặm và những điều ô uế, nàng được dẫn qua một hành lang đá lạnh lẽo, xung quanh là hai hàng lính gác mặc giáp trụ, cầm rìu chiến lớn và những ngọn giáo rất dài, đứng nghiêm cẩn như một dãy tượng đồng.

Từng bước chân của công chúa khẽ khàng vang lên trong không gian to lớn, dội lại trên những bức tường đá xám xịt như muốn nuốt chửng một cô gái nhỏ. Ella vẫn vững vàng đi về phía trước.

Đại điện của hoàng cung Hittite không có những bức phù điêu rực rỡ như Mittani hay Ai Cập, cũng không có cái xa hoa lộng lẫy của những thủ đô ở đồng bằng, chỉ có sự thô ráp vĩnh cữu của đá, gỗ và sự tĩnh lặng trang nghiêm đến rợn người. Cả gian phòng lớn được chiếu sáng bởi một vài ô cửa nhỏ trên trần cao, ánh nắng lọt qua thành những cột sáng thẳng đứng, thấy rõ những hạt bụi vàng lơ lửng. Ngồi giữa điện, trên bệ đá cao, dưới luồng sáng lớn nhất, quốc vương Suppiluliuma I vững chãi, uy nghi như một vị thần trong truyền thuyết cổ. Đây là người đã đưa Hittite từ một tiểu quốc vùng cao nguyên thành một đế quốc khiến chư hầu khiếp sợ và những cường quốc khác phải kiêng dè.

Bên cạnh ông là Tawannana Daliya, vương phi có quyền lực chỉ sau quốc vương, đang ngồi với dáng vẻ rất dịu dàng, tinh tế. Ngồi phía dưới, ở hai bên quốc vương là thái tử Arnuwanda, tam hoàng tử Mursili, tứ hoàng tử Zannanza và hoàng tử út Nabi, con ruột của Tawannana. Quốc vương vẫn còn những người con trai khác hiện đang cai quản những vùng đất xa xôi. Ở vị trí xa hơn là các tướng lĩnh dạn dày trận mạc và các vị đại quan, quý tộc có quyền tham dự vào những quyết định lớn ảnh hưởng vận mệnh quốc gia.

Mursili ngồi ngay cạnh thái tử, bên phải quốc vương. Hôm nay hắn không mặc giáp mà khoác trang phục hoàng gia. Chiếc vòng nạm đá quý đeo trên trán hắn, luồn qua những lọn tóc nâu dài chạm vai khiến gương mặt hắn bớt phần sắt lạnh, thêm chút phong lưu như lời đồn mọi người vẫn thường nghe. Nhưng nét lãng tử ấy chỉ là để hợp với vị trí của tam hoàng tử trên đại điện, chiếc thắt lưng da bản lớn nạm đồng kia vẫn là của thống soái quân Sư Tử. Hắn tựa tay lên chuôi kiếm đeo bên hông theo thói quen, ánh mắt lơ đãng nhìn ra cửa.

Xung quanh, các đại thần và tướng lĩnh đang khẽ trao đổi về lời nghị hôn của quốc vương Mittani, có kẻ đồng tình để tránh thêm nạn đao binh, có người phản đối vì không tin một đế quốc hiếu chiến như Mittani sẽ chịu yên. Rồi những âm thanh lao xao đó đột ngột im bặt bởi tiếng trượng nện khô khốc trên nền đá, thống lĩnh vệ binh hoàng gia bước lên, dõng dạc hô:

  • Công chúa Ella của Mittani, ái nữ của quốc vương Tushratta, cầu kiến bệ hạ Suppiluliuma I.

Cánh cửa gỗ lớn hé mở, luồng sáng từ bên ngoài đại điện tràn vào, soi rõ bóng dáng nhỏ bé nhưng kiêu hãnh. Ella xuất hiện trong bộ váy lụa màu xanh thẫm, gấu váy thêu chỉ vàng lấp lánh, như thể một mảnh trời phương Đông vừa rơi xuống giữa lòng cao nguyên đá. Mỗi bước chân của nàng tiến vào đại điện âm u đều mang theo hơi thở của cả một vương triều phồn hoa và dòng dõi đế vương đã kéo dài mấy trăm năm. Trang sức bằng vàng và đá quý trên tóc, trên cổ tay và chân nàng phát ra những tiếng leng keng thanh tao như tiếng nhạc. Zannanza nghe âm thanh ấy, chợt nhớ đến cái tên “mèo nhỏ” mà hôm qua Mursili đã gọi nàng. Cậu bất giác mỉm cười, nhìn sang người anh trai đang ngồi phía đối diện, gương mặt hắn vẫn chưa biểu lộ cảm xúc nào.

Công chúa dừng lại đúng vị trí đã được chỉ định từ trước, đặt tay lên ngực trái, cúi đầu thành kính, chào bằng tiếng Akkad, ngôn ngữ chung của các vương quốc vùng Lưỡng Hà:

  • Kính chào đại vương Suppiluliuma, Mặt Trời vĩ đại của vùng đất Hittite. Ta là Ella, con gái của quốc vương Mittani, mang theo lời cầu chúc trường tồn của tổ tiên người Maryannu gửi đến ngài.

Sau đó, nàng khẽ nhắm mắt, cầu nguyện bằng một ngôn ngữ cổ xưa của người Mittani mà các quý tộc Hittite ít nhiều thông thạo bởi đây là ngôn ngữ dùng trong các thần điện. Nàng xin sự chở che của Teshub, vị thần uy nghiêm mà cả hai dân tộc đều sùng bái. Mursili hơi cong khóe môi, ánh mắt không rời khỏi từng cử chỉ đúng mực không chê được điểm nào của nàng.

Suppiluliuma nheo mắt nhìn con gái của kẻ địch mà suốt đời ông muốn đánh bại nhất. Quốc vương lên tiếng hỏi, giọng vang vang như tiếng sấm truyền khắp các cột đá:

  • Công chúa Mittani, ta đã đọc thư nghị hôn của Tushratta nhưng chưa từng đồng ý sẽ nhận một cô con dâu Mittani. Tại sao ngươi lại đường đột xuất hiện ở đây trước cả khi sứ giả của ta mang câu trả lời đến Wassukanni?

Tawannana đưa chiếc quạt lông lớn lên che ngang mặt, giấu đi nụ cười không kiềm được. Ella dường như đã chuẩn bị cho câu hỏi này, nàng từ tốn đáp:

  • Tình hữu nghị giữa Hittite và Mittani không thể đợi thêm một mùa đông nữa. Và sự kính trọng của Ella dành cho đại vương và những chiến công hiển hách của Hittite khiến ta không thể tiếp tục ngồi yên trong cung điện.

Suppiluliuma nhếch mép cười:

  • Sự thành kính của người Mittani được thể hiện qua những món hồi môn hào phóng mà công chúa mang theo kia ư?

Ông khoát tay về hướng cửa, nơi đoàn người Mittani đang đợi với những món lễ vật nghèo nàn trên tay. Vẫn có ngựa chiến, vẫn có vàng bạc châu báu, vải vóc và hương liệu quý, nhưng chẳng đáng là gì đối với một đoàn sứ giả đi cầu hòa, càng không thể gọi là của hồi môn. Cả đại điện rộ lên tiếng cười đầy giễu cợt.

Mursili không rời mắt khỏi Ella. Mèo nhỏ vẫn đứng thẳng lưng, ánh mắt không hề dao động, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười rất nhạt. Những câu chuyện cũ bỗng hiện lên rõ ràng trong đầu hắn. Rất lâu về trước, quốc vương Mittani đã từng đánh bại Hittite rồi gửi chiến lợi phẩm thu được cho Pharaoh Ai Cập. Và chỉ mới cách đây vài năm, khi người dân ở Ishuwa nổi dậy chống lại Hittite và chạy sang đất Mittani, Suppiluliuma đã gửi sứ giả sang Mittani yêu cầu họ trả những kẻ phản loạn về nhưng Tushratta chỉ đáp lại lạnh lùng, “ngươi muốn thì đến đây mà đòi người”.

  • Thưa bệ hạ. – Công chúa nói, giọng vẫn dịu dàng nhưng vang rõ đến từng góc điện. – Trước khi trình qua lễ vật, Ella xin được thưa rõ, ta không đến đây để nói về lời nghị hôn của phụ vương.

Cả đại điện bỗng lặng ngắt như tờ. Nàng hít một hơi sâu, hơi ngẩng đầu nhìn vào ngực áo của vị vua già, không dám nhìn thẳng vì sợ phạm vào điều bất kính:

  • Ella đến Hattusa để xin đại vương cho phép ta thay hôn ước bằng hòa ước.

Công chúa vừa dứt lời, cả đại điện như muốn nổ tung. Các đại thần, quý tộc sững sốt vì một cô gái trẻ dám buông lời xấc xược, chống lại ý muốn của chính phụ vương nàng. Những vị tướng đã toang rút kiếm. Suppiluliuma nện mạnh quyền trượng xuống sàn đá:

  • Ngông cuồng!

Zannanza thấy công chúa còn nhỏ tuổi, định đứng lên nói đỡ cho nàng nhưng Mursili nhìn cậu, khẽ lắc đầu. Ella dường như biết trước quốc vương sẽ phản ứng như vậy, nàng đợi một lúc cho những tiếng ồn xung quanh lắng lại, sống lưng mảnh mai thẳng tắp như cây non cố gồng mình trong gió bão:

  • Ella biết đã mạo phạm uy nghiêm của đại vương. Xin ngài cho phép Ella được trình bày rõ ngọn ngành. Nếu sau khi nghe xong ngài vẫn chẳng hài lòng, Ella cam tâm chịu mọi cực hình vì tội vô phép.
  • Ngươi… – Suppiluliuma gằn giọng khiến tất thảy người có mặt đều nín thở. – Ngay cả phụ vương ngươi có mặt ở đây xin được gả ngươi, chưa chắc ta đã bằng lòng. Còn ngươi, một đứa con nít miệng còn hôi sữa, mang theo chút lễ vật sơ sài và một vương quốc đang rệu rã, có tư cách gì nói về hòa ước với ta?

Công chúa vẫn thản nhiên trước những ánh mắt giễu cợt đến từ mọi hướng, giọng nói vẫn ôn tồn:

  • Thưa đại vương, Ella cho rằng nếu một liên minh phải cần đến một cuộc hôn nhân để đảm bảo thì liên minh ấy cũng mong manh như những con người trong cuộc hôn nhân ấy vậy. Những lễ vật Ella mang theo quả thật chẳng đáng là gì nếu nhìn bằng con mắt của một thương buôn.

Nàng dừng một chút, nâng hai tay đưa về phía trước như để chứng minh mình không hề mang theo vũ khí, rồi nàng rút chiếc vòng đang đeo trên cổ tay trái ra, dùng cả hai tay dâng lên cho Suppiluliuma.

  • Nhưng Ella tin, một vị tướng lẫy lừng như đại vương hiểu rõ giá trị của vật này.

Ánh mắt Suppiluliuma hơi nheo lại để nhìn cho rõ món đồ thủ công có vẻ tầm thường trên tay nàng, trái ngược hẳn những món trang sức tinh xảo lấp lánh khác. Mursili vừa thấy đã nhận ra ngay: đó là một chiếc vòng bằng thiếc, thứ kim loại được các đế quốc khao khát hơn cả vàng, dùng để luyện nên những món vũ khí bằng đồng thiếc cứng cáp nhất. Trong một khoảnh khắc, hắn vô thức ngồi thẳng dậy, bàn tay đang đặt trên chuôi kiếm nắm chặt hơn. Hắn thấy rõ những ngón tay nhỏ của nàng đang run rất khẽ, và trên cổ tay trắng ngần mảnh dẻ kia hiện lên một vết hằn đỏ.

Mursili nhìn sang Zannanza. Tứ hoàng tử lập tức hiểu ý, cậu nhanh chân bước đến chỗ công chúa, nhận lấy chiếc vòng từ tay nàng. Khi hai người đối diện nhau, thân người cao lớn của Zannanza chắn giữa nàng và quốc vương, cậu thấy rõ ánh mắt của Ella đang nhìn mình rồi lướt rất nhanh sang Mursili. Zannanza siết nhẹ chiếc vòng trong tay, cảm nhận sức nặng từ nguyên khối kim loại màu xám bạc.

  • Thưa phụ vương, đây đúng là thiếc nguyên chất, loại quặng tinh khiết nhất.

Cả đại điện sững sờ. Hittite có nguồn đồng đỏ rất dồi dào nhưng toàn bộ thiếc đều phải vận chuyển từ các nước phía Đông, theo con đường đi qua Wassukani và các thành phố lớn của Mittani. Không có thiếc, mũi kiếm đồng sẽ rất mềm, không thể đâm thủng giáp kẻ thù. Mittani hùng mạnh một phần do họ kiểm soát được tuyến đường vận chuyển thiếc từ các nước phía Đông sang Hittite và Ai Cập.

  • Ý của ngươi là gì, công chúa? – Suppiluliuma cầm chiếc vòng Zannanza vừa đưa đến, xoay nhẹ trên tay.
  • Thưa đại vương, Ella xin bạo gan đề xuất một việc: Mittani sẽ đảm bảo con đường huyết mạch vận chuyển thiếc đến Hittite luôn được thông suốt. Ta được tiền thuế thu về để duy trì ổn định của quốc gia, các ngài có vũ khí cứng cáp để chống lại đội quân hùng mạnh của Pharaoh Ai Cập cùng các nước chư hầu. Nếu đại vương đồng tình, Ella sẽ trở về thuyết phục phụ vương, lập tức chuẩn bị hòa ước để liên minh hai nước.

Bốn bề im phăng phắc, không còn tiếng xì xào hay lời giễu cợt. Tất cả những người có mặt ở đây chưa từng nghĩ đến sẽ có ngày quốc vương Hittite và Mittani bắt tay nhau. Công chúa đã lấy mạng mình ra cược. Nếu thành công, nàng chính là đại công thần của cả hai bên, là người đại diện cho hoà ước với Hittite ở tại Mittani, sẽ không ai dám gả nàng đi đâu nữa. Nếu thất bại, nàng sẽ trở thành kẻ dối trá trong mắt người Hittite và kẻ phản bội của triều đình Mittani, có chạy đến cùng trời cuối đất cũng không thể thoát.

Suppiluliuma vẫn cầm chiếc vòng trên tay, đôi mắt tinh anh như muốn nhìn thấu tâm can người đối diện.

  • Thuyết phục? Ý ngươi là Tushratta cũng chưa hề biết ngươi tự ý đề nghị chuyện này? Đã vậy ngươi còn đòi thu thuế… – Quốc vương nhếch mép cười. – Ta có thể giết ngươi ngay bây giờ rồi dẫn quân san bằng Mittani, đoạt lấy mọi tuyến đường mà ta muốn, mọi mỏ quặng ta cần.

Lời vừa dứt, vệ binh đứng gác quanh đại điện đồng loạt gõ mạnh cán rìu xuống sàn đá, âm thanh vang lên như muốn nghiền nát những kẻ bất tuân. Mursili thấy rõ bàn tay Ella đang chắp trước bụng hơi siết lại, song, giọng nói của nàng vẫn nhẹ nhàng, không có chút gì run sợ:

  • Đại vương hiểu rõ hơn ai hết, tuy Mittani bây giờ không còn dũng mãnh như vài năm trước nhưng cũng không phải là một quốc gia mà đại vương có thể chinh phục trong vài tháng. – Ella dần dần ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt quốc vương, lời rất thật lòng. – Chỉ cần chiến tranh nổ ra, chỉ cần một lệnh phong tỏa từ Wassukani, tất cả các lò rèn ở Hittite sẽ nguội lạnh. Với lượng vũ khí hiện tại, đại vương có sẵn sàng cho một cuộc chiến kéo dài với Mittani trong khi Ai Cập vẫn lăm le ở phía Nam?
  • Vô lễ!

Suppiluliuma ném mạnh quyền trượng xuống chỗ Ella đang đứng. Chiếc gậy gỗ bọc vàng và nặng đập xuống nền đá, tiếng vang như sấm, dừng sát mũi chân nàng, suýt chút nữa đã đập gãy bàn chân nhỏ. Ella nhắm nghiền mắt trong một khoảnh khắc rồi lại tự trấn tĩnh mình, mở mắt nhìn chăm chăm vào quyền trượng nằm trên đất, ánh vàng trên đầu trượng lóe lên dưới cột nắng đang chiếu xuống. Nàng hơi cúi đầu, hai bàn tay nhỏ vẫn chắp trước bụng đã run bần bật nhưng công chúa không lùi một bước nào.

Mursili không biết bản thân đã đứng lên từ bao giờ. Sau đó hắn lập tức nhận ra phản xạ có phần nông nỗi của mình, bèn khẽ khàng lên tiếng:

  • Phụ vương bớt giận kẻo hại thân thể. Con xin phép được nói vài câu.

Suppiluliuma nhìn thẳng đứa con trai tài giỏi nhưng cũng ngông cuồng nhất của ông. Mursili nói tiếp:

  • Bấy lâu nay, chúng ta phải mua thiếc từ bọn thương buôn phương Đông với giá cắt cổ. – Hắn nói, cố ý không nhắc đến cái tên vương quốc Assyria. – Phân nửa số hàng đó thường xuyên “biến mất” khi qua địa phận Mittani không rõ lý do. Thân là thống soái quân chủ lực của Hittite, con muốn nghe thử kế hoạch của nàng ta định giúp con đường vận chuyển thiếc của Hittite thuận lợi thế nào, có khả thi không. Con không quan tâm công chúa làm thế nào để thuyết phục Tushratta, nếu nàng ta nói được mà không làm được…

Hắn bỏ lửng câu nói, nhếch mép cười. Vài vị tướng già lặng lẽ nhìn nhau.

Lúc này, từ bên cạnh quốc vương, Tawannana mới dịu dàng cất giọng như vừa nhớ ra:

  • Mấy hôm trước lúc đọc thư nghị hôn của Mittani, triều đình ai cũng cho rằng nếu có liên hôn thì tam hoàng tử chính là người thích hợp nhất. Ngài đã cười nhạt bảo không tin vào hôn nhân chính trị, chỉ tin vào lưỡi kiếm và quân đội của mình. Vậy mà công chúa vừa bước vào đại điện, hoàng tử đã vội vàng muốn nghe nàng nói. Không biết tam hoàng tử đang hứng thú với thiếc hay là… với nhan sắc của người Mittani.

Sự chú ý của tất cả những người có mặt chuyển từ chiếc vòng thiếc sang Mursili và Ella. Trước giờ Mursili phong lưu là chuyện ai cũng biết, nhưng chưa từng có ai dám nói thẳng với hắn giữa triều đình như vậy cả.

  • Không ngờ vương phi lại nhớ rõ những lời ta nói. – Mursili cười nhạt. – Suy nghĩ của ta trước giờ không thay đổi. Nếu chỉ cần một cuộc hôn nhân đã có thể tránh chiến tranh, ta đã không cần ra trận từ năm mười sáu tuổi.

Cả đại điện lặng đi.

Ella nhìn Mursili rất lâu. Nàng đã nghe nhiều về những chiến công liên tiếp của thống soái quân Sư Tử những năm qua. Nhưng nàng không nghĩ đến, hắn đã bước vào chiến tranh từ khi còn rất nhỏ.

Tawannana sững sờ giây lâu, đoạn, như sực tỉnh, bà ta lại đưa quạt che miệng như thể đang nói điều gì đáng xấu hổ lắm.

  • Nếu tam hoàng tử đã không cần đến hôn sự này, vậy tại sao ta lại nghe nói tối qua, điện hạ đã công khai đưa công chúa đi dạo khắp kinh thành.

Tin tức ở Hattusa lan đi rất nhanh. Sáng nay trước khi vào đại điện, nhiều người trong đó có cả quốc vương cũng đã nghe báo lại việc này.

  • Vương phi. – Mursili gọi bằng một giọng rất trầm. – Theo đúng lễ ngoại giao, khi một sứ giả của đại quốc đến nước ta, triều đình phải cử một hoàng tử đến đón tiếp từ biên giới. Công chúa Mittani sang khá bất ngờ, nước ta không biết để chuẩn bị kịp thời nên hôm qua ta chỉ đưa nàng ấy dạo một vòng kinh đô để làm tròn bổn phận chủ nhà, bù đắp phần nào thiếu sót. Nếu vương phi cho rằng đón tiếp nữ sứ giả là có tư tình thì về sau còn hoàng tử nào dám nhận nhiệm vụ này?

Tawannana trợn mắt, không ngờ Mursili sẽ trả lời như vậy. Suppiluliuma từ nãy đến giờ vẫn ra chiều như chẳng để tâm đến những lời đôi co giữa bà mẹ kế ngoại bang và đứa con chồng bất trị, thứ thường xuyên xảy ra trong đại điện này, bỗng dưng lên tiếng hỏi:

  • Mursili, con nghĩ giữa khối thiếc này và chủ nhân của nó, món nào đáng được giữ lại Hattusa? – Ông nhìn chiếc vòng trên tay, hất hàm về phía công chúa vẫn đang đứng thẳng giữa đại điện nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Mursili.
  • Thưa phụ vương. – Mursili nhìn lướt qua Ella rồi nhìn thẳng cha mình, nở một nụ cười đầy ý nghĩa. – Con nghĩ… Hattusa đâu phải không đủ rộng để bao dung cho tất cả những điều tốt đẹp.

Ngón tay Ella vô thức siết vào nhau.

  • Tốt đẹp? – Suppiluliuma bật cười, không có vẻ gì vui.
  • Nếu chỉ vì vài câu khó lọt tai mà chúng ta không nhận ra lợi ích công chúa vừa mang đến thì Hittite có khác gì những dòng dõi quý tộc hợm hĩnh đang dần mục rữa ở Mittani và Ai Cập? – Mursili đáp rất ung dung. – Đế quốc chúng ta chinh phạt bằng thanh gươm và lý trí, thưa phụ vương.

Ella hạ ánh mắt, không dám nhìn thẳng Suppiluliuma, sợ đổ thêm dầu vào lửa.

  • Nàng ta đến để thay hôn ước bằng hòa ước. – Suppiluliuma nhắc nhở, ánh mắt sắc lẹm xoáy vào con trai. – Nghĩa là thà ở đây chọc giận ta, thà mất mạng cũng không muốn lấy con.

Mursili nhận ra ý đồ của quốc vương, liền bật cười rất bất đắc dĩ:

  • Danh tiếng của con không tốt lắm, công chúa sợ cũng là điều dễ hiểu. – Mursili hơi nghiêng người về phía Ella, nàng cũng rất phối hợp, hơi cúi đầu như bị hắn làm cho thẹn. – Nhưng so với việc có một người vợ ngoan ngoãn đặt đâu ngồi đó, con thích có nguồn thiếc liên tục, ổn định để đúc nên những binh đoàn bất bại hơn.

Nói rồi, hắn quay sang hỏi Ella:

  • Công chúa, nếu triều đình Mittani đã tự tin có thể tiếp tục dùng con đường vận chuyển thiếc để khống chế Hittite, sao nàng vẫn phải đích thân sang đây để nghị hòa?

Ella khẽ thở ra một tiếng. Rồi, nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định:

  • Vì Ella hiểu rất rõ nếu Mittani và Hittite tiếp tục giằng co như trước đến nay, trong tình cảnh hiện giờ, kẻ hưởng lợi sau cùng sẽ là những quốc gia đang lăm le cả hai vùng đất. Ella biết rõ đại vương và điện hạ là người lòng mang nghiệp lớn, lãnh thổ Hittite sẽ còn trải rộng. Một lúc nào đó, khi quân đội của điện hạ thêm lớn mạnh, rất có thể Mittani vẫn là vùng đất điện hạ cần khuất phục.

Nàng khẽ nở một nụ cười buồn nhưng kiêu hãnh, hệt như nụ cười ở quán trọ hôm qua:

  • Thế nên Ella không dám mơ một cuộc hôn nhân có thể khiến điện hạ dừng chân. Đại vương Suppiluliuma cũng không cần một thống soái do dự trước lệnh tiến công vào quê hương của vợ mình. Vậy, thay vì mang đến cho điện hạ một người vợ làm vướng bận thanh kiếm của ngài, ta mang đến cho ngài một liên minh luôn tồn tại khi đôi bên vẫn còn lợi ích.

Mursili vốn chỉ muốn giải vây cho Ella khỏi cơn thịnh nộ của Suppiluliuma, không ngờ lời nàng nói lại khiến hắn phải lặng đi. Đôi mắt to tròn, đen láy và trong vắt kia nhìn thẳng vào hắn không hề né tránh, không có toan tính, chỉ có một niềm tin rất vững vàng.

  • Nếu ngài thực sự là sư tử, ta biết ngài sẽ hiểu. – Mursili dường như nghe được lời nàng muốn nói.

Trên ngai vàng, ánh mắt của Suppiluliuma không bỏ qua một thay đổi nào trên nét mặt tam hoàng tử. Quốc vương không hài lòng với một sứ giả dám bàn với ông một đề xuất còn chưa được quốc vương Mittani phê chuẩn, nhưng ông thích thiếc, và ông còn muốn thử xem thanh kiếm ông đã rèn giũa gần ba mươi năm qua đã sắc đến mức nào.

  • Mursili. – Quốc vương lên tiếng gọi. – Vậy con định tiếp theo sẽ làm gì?

Mursili ngẫm nghĩ giây lâu rồi quay về phía quốc vương, quỳ một chân kính cẩn thưa:

  • Phụ vương, trước khi nói đến việc này, con có một việc muốn tấu trình. – Dừng một chút, hắn nói tiếp. – Hôm qua, công chúa Mittani đã gặp kẻ ám sát ngay trong Hattusa, con cũng có mặt khi ấy.

Tawannana khẽ siết tay cầm quạt. Ella sững sốt vì không ngờ Mursili dám công khai việc này trước triều đình. Hắn không nói dối, sự thật là Ella đã bị ám sát và hắn đã có mặt kịp lúc để cứu nàng, chỉ là hắn chọn không nhắc đến việc mèo nhỏ lẻn ra ngoài để tìm hắn trước. Thống lĩnh vệ binh hoàng gia bất ngờ tột độ, anh ta vội bước lên trước, quỳ xuống, đầu cúi thấp:

  • Bệ hạ, điện hạ xin trách phạt, thần sơ suất không biết việc này.
  • Đúng là sơ suất. – Mursili đáp. – Nhưng không cần trách phạt vì kẻ gian ra tay đột ngột, khi thấy bại lại tự sát rất quyết liệt không thể điều tra. Lúc đó quân Sư Tử cũng có mặt để giải vây nên không có hậu quả gì nghiêm trọng. Bảo vệ sứ giả không chỉ là trách nhiệm của đội vệ binh hoàng gia mà là nhiệm vụ của tất cả người lính Hittite.

Nói rồi, hắn ngẩng đầu nhìn thẳng quốc vương:

  • Con, Mursili, lấy tư cách là thống soái quân chủ lực của Hittite đóng tại Hattusa, xin được nhận trách nhiệm cùng công chúa tìm ra cách vận hành hợp lý nhất cho con đường vận chuyển thiếc trong vòng ba tháng. Trong thời gian đó, con xin phép tiếp đón công chúa và đoàn sứ giả ở cung điện hoàng tử để đảm bảo an toàn và thuận tiện cho việc trao đổi, tránh những sự cố không hay lại xảy ra.

Ella nghe như bên tai nổ “ầm” một tiếng. Nghĩ thế nào nàng cũng không ngờ Mursili lại muốn đón nàng về cung điện của hắn, khi hai người vẫn chưa có hôn ước gì, lại chỉ mới gặp mặt hôm qua. Đến cung điện của Mursili là lựa chọn an toàn nhất cho tính mạng nàng nhưng lại nguy hiểm nhất cho danh tiết của nàng, và hoàn toàn không giống những gì nàng đã hình dung khi rời khỏi quê hương.

Như hiểu ra những băn khoăn trong lòng cô gái nhỏ, Mursili nói tiếp:

  • Đương nhiên, công chúa trú tại cung điện hoàng tử với tư cách sứ giả nghị hòa, không liên quan gì đến lá thư cầu hôn của quốc vương Mittani. Không kẻ nào được phép suy diễn làm tổn hại thanh danh công chúa.

Suppiluliuma khẽ nhướng mày. Tawannana hiểu rõ một khi Mursili đã công khai về vụ ám sát và chỉ ra sự bất lực của vệ binh hoàng gia, bà ta không thể giữ Ella ở biệt viện dưới tầm kiểm soát của mình được nữa, bèn khe khẽ thở dài:

  • Tam hoàng tử quả thật chu đáo. Nhưng… ngài nói không cần hôn ước mà lại vội vàng đón công chúa về cung điện của mình để bảo vệ, nói thống soái quân Sư Tử phong lưu vô tình thật khó tin.

Mursili nở nụ cười bông đùa lười biếng, thứ mà triều đình rất hay nhìn thấy:

  • Vương phi lại có lòng quan tâm đến việc của ta. Tuy ta bảo một hòa ước thực sự bền vững không cần đến một cuộc hôn nhân, nhưng ta chưa từng phản đối hôn sự này. Công chúa Mittani xét dung mạo và trí tuệ đều hơn người, ta cũng không phải kẻ quê mùa thô kệch. Nếu trong ba tháng cùng trao đổi việc công, ta và nàng ấy nảy sinh tình cảm, chẳng phải sẽ tạo thành một giai thoại đẹp cho cả hai nước sao?

Lý lẽ ngang ngược của Mursili không chỉ khiến Tawannana không thể nói gì thêm mà còn dập tắt tất cả những ý định phản đối hoặc can ngăn đến từ các tướng lĩnh và quan lại, quý tộc ngồi trong điện.

Ella chợt không biết nên cười hay nên khóc. Nàng biết Mursili đang cố gắng bảo vệ nàng bằng dáng vẻ phong lưu của mình. Nhưng, cũng chính nhờ thói phong lưu ấy, hắn đang cắt đứt con đường lui duy nhất mà nàng tưởng mình còn giữ được… Một công chúa ở lại cung điện của một hoàng tử, ai sẽ tin nàng trong sạch, dù hắn có dùng lý do gì?

Tạm thời nàng đã thoát khỏi cái bẫy của Tawannana và sự thịnh nộ của quốc vương, nhưng nàng lại đang đưa chân vào một nơi còn nguy hiểm hơn tất cả những thứ đó cộng lại.

Suppiluliuma quay sang phía thái tử Arnuwanda vẫn im lặng từ đầu buổi đến giờ:

  • Thái tử, con nghĩ sao?

Thái tử là con trưởng của quốc vương, một người thông thái và tốt bụng nhưng cơ thể yếu ớt, lại chưa có con dù lập chính phi đã nhiều năm. Y đứng lên, khẽ cúi đầu:

  • Thưa phụ vương, việc có ảnh hưởng đến sức mạnh quân đội thì nên giao cho thống soái đảm nhận.

Quốc vương lại hướng về phía Ella:

  • Ý công chúa thế nào?

Những ý nghĩ rối rắm trong đầu Ella vẫn chưa chịu yên nhưng giờ không phải lúc thẹn thùng. Muốn hoà ước thành công, nàng cần phải giữ mạng trước đã, mọi chuyện khác tính sau. Nàng len lén hít một hơi sâu, khẽ cúi đầu:

  • Ella xin nghe theo sự sắp xếp của quốc vương và tam hoàng tử.

Mira, thị nữ của Ella, và những người theo hầu nàng từ Mittani đứng bên ngoài đại điện kín đáo đưa mắt nhìn nhau đầy lo lắng cho công chúa và cho những ngày sắp đến của mình.

Quốc vương cười khẩy nhìn Mursili, thả chiếc vòng thiếc vào tay hắn:

  • Được, vậy ta cho con và công chúa ba tháng để mang kế hoạch chi tiết đến gặp ta.
  • Tuân lệnh phụ vương. – Mursili nhận bằng cả hai tay.

Khi Ella bước theo sau Mursili ra khỏi đại điện đã là buổi trưa, ánh nắng chói chang dội vào khiến nàng choáng váng. Mursili định đưa tay đỡ, Ella đã vội lùi lại một bước, hơi lúng túng, có chút không giống công chúa vừa thách thức cả triều đình khi nãy. Nàng nhận ra cử chỉ của mình hình như hơi thất lễ, bối rối giương mắt nhìn hắn nhưng lại không nói được gì. Mursili nói, giọng kéo dài lười biếng một cách cố tình:

  • Đừng có ngẩn ngơ nữa, mèo nhỏ. – Hắn trêu nàng không hề giấu giếm. – Giai thoại mà ta nhắc đến chỉ dành cho đám người thích thêu dệt nghe thôi. Còn nàng, công chúa Mittani, vẫn phải mang thiếc đến cho ta nếu muốn sống sót trong hang sư tử.

Ella đã kiềm chế từ sáng đến giờ, bỗng tất cả nỗi sợ và cơn thẹn dồn lại biến thành cáu, nàng quắc mắt lườm hắn một cái thật sắc, trông chẳng oai gì cả rồi lại bước nhanh chân, vượt lên trước hắn. Mursili bật cười lớn hơn rồi lại đi song song với nàng, chính thức đưa mèo nhỏ về hang.

Sau lưng họ, cánh cửa đại điện lạnh lùng khép lại, nhắc một thời hạn không được phép quên: ba tháng.

1 bình luận về “[Cổng Sư Tử] Chương 2: Hòa ước

Bình luận về bài viết này