
Một chiều thu.
Những cơn gió lạnh bắt đầu từ thung lũng phía Bắc, luồn qua những cánh cổng đá uy nghi của Hattusa[1] cuốn theo lớp bụi vàng, thổi mạnh lên thành lũy phía Nam, làm tung bay áo choàng của kẻ đang đứng ở vị trí cao nhất trên bờ đá. Mursili, thống soái quân Sư Tử, tam hoàng tử Hittite[2], vừa kết thúc buổi luyện binh.
Từ độ cao này, kinh đô của đế quốc Hittite hiện ra như một bàn cờ khổng lồ bằng đá, uốn lượn qua địa hình nhấp nhô, được bao bọc bởi mấy dặm tường thành vững chãi. Phía Đông Bắc, giữa khu thượng thành và hạ thành là hoàng cung kiêu hãnh trên vách núi, nơi quốc vương có thể nhìn thấy toàn cảnh kinh đô. Cung điện hoàng tử của Mursili ở phía Tây, cách hoàng cung không xa lắm nhưng hắn ít khi về, phần lớn thời gian đều ở bản doanh đóng bên ngoài tường thành phía Nam, ngay sau nơi hắn đang đứng hiện giờ.
Quán rượu kiêm quán trọ của Aras nằm gần cổng Bắc ở hạ thành, ngay cạnh chợ và khu dân cư. Giao thương nhộn nhịp, có đủ loại người, đủ câu chuyện kể. Mỗi khi từ bản doanh trở về cung điện hoàng tử, Mursili thường không đi thẳng mà thích vòng qua đó, có khi để xem Aras đã ủ thêm loại rượu nào hay, có khi để ngồi một góc nghe chuyện những thương buôn mang về từ những vùng đất xa xôi, có khi để uống với chủ quán đến khuya, chẳng câu nệ thân phận. Vài năm trước, chính Mursili đã chọn một loại rượu Aras ủ rất kỳ công cho những cuộc chiêu đãi ở cung điện hoàng tử, từ đó quán này trở thành nơi cung cấp rượu cho hoàng tộc. Nhưng, hiếm khi ông chủ quán lánh đời kia chủ động mời các hoàng tử đến chỗ của mình như hôm nay.
- Anh. – Tứ hoàng tử Zannanza, em trai thân thiết nhất của Mursili, gọi ngay khi Mursili quay lại bản doanh, không giấu được sự tò mò. – Hôm nay hẳn là Aras có mẻ rượu ngon hoặc vũ khí lạ khác thường mới gọi chúng ta đến gấp.
- Hay là… – Hulli, phu xe và là cận vệ thân tín theo Mursili từ năm anh mười tuổi, vừa muốn đùa vừa sợ bị mắng. – Y nghe chuyện ngày mai điện hạ sẽ gặp mặt vợ chưa cưới nên muốn chúc mừng trước?
Mursili cười nhạt, không đáp, cùng họ bước lên xe ngựa đi về phía quán trọ. Chỉ ở Hittite, ba người đàn ông cao lớn mới có thể đứng trên cùng một chiếc chiến xa thay vì chỉ có hai người như chiến xa của Mittani hay Ai Cập. Đây là niềm tự hào của người Hittite và là nỗi khiếp sợ của những vùng đất đã bị đế quốc được xem là “mặt trời đang lên” này thần phục.
Ngày mai, công chúa Mittani sẽ ra mắt triều đình Hittite. Quốc vương của hai nước đã đối đầu nhau gần 30 năm. Vua Mittani quen dùng hôn ước đổi lấy sự bảo hộ, quen dùng lời lẽ mềm mỏng để xây dựng liên minh, trong khi Hittite là đế quốc đi lên từ chiến trận. Lời nghị hôn lần này chỉ đến từ phía Mittani còn triều đình Hittite vẫn chưa đưa ra quyết định, chỉ có những lời đồn đoán rằng tam hoàng tử là thích hợp nhất cho một cuộc hôn nhân quan trọng đến vậy. Thế mà công chúa Mittani đã vội vàng vượt đường xa đến tận thủ đô Hattusa, hẳn là Mittani đã không còn huy hoàng như những gì sử sách chép lại, như những gì họ đang cố tỏ ra qua những bức thư và nghi lễ ngoại giao.
Hulli dừng xe trước cổng, Aras đích thân ra đón. Aras lớn hơn Mursili vài tuổi, từng làm thầy thuốc, rồi làm thương buôn phiêu bạt khắp nơi trước khi đến Hattusa mở quán nhiều năm trước. Có người bảo y từng là quý tộc của một tiểu quốc đã diệt vong. Có người nói y trốn thoát từ một đoàn nô lệ. Aras đưa họ băng qua sảnh lớn có những chiếc bàn gỗ thô và ghế dài, ồn ã tiếng cười nói, nồng nặc mùi rượu và mùi thịt nướng, đi thẳng đến sân trong. Đó là một không gian hoàn toàn biệt lập và yên tĩnh chỉ dành cho những vị khách đặc biệt và những cuộc gặp gỡ riêng tư. Mursili đi cạnh Zannanza, Hulli đi phía sau. Hai anh em trạc tuổi nhau, Zannanza có gương mặt rất đẹp, tươi sáng, nhìn vào đã biết có thân phận cao quý dù không mặc đồ hoàng tộc. Mursili ít cười nên có vẻ trầm tĩnh, lạnh lùng hơn, hệt như cao nguyên đá Anatolia hiểm trở này, khiến người ta không dám nhìn lâu nhưng lại không thể không nhìn.
Chân họ vừa chạm đến bậc cửa, một tiếng đàn đã vang lên, những âm thanh bên ngoài dường như biến mất. Tiếng đàn đanh như nước suối va vào đá cuội, trong trẻo, có lúc mạnh mẽ như tiếng vó ngựa Mittani lướt trên bình nguyên rộng lớn, có lúc réo rắt vui tươi như giọt nắng rơi trên những khu vườn treo trong cung điện ở Wassukanni[3], kiêu hãnh kể một câu chuyện về một quốc gia phương Đông trù phú và hùng mạnh. Giữa sân, một thiếu nữ mặc trang phục rực rỡ từ nhiều lớp vải mềm mại quấn quanh người đang nhảy múa theo tiếng đàn kia. Đôi mắt nàng như có lửa, nhìn thẳng vào những người đàn ông vừa đến như thách thức sự kiên định của họ. Đôi môi đỏ mọng, đẹp như một cánh hoa lựu. Đôi tay nàng uốn lượn, mềm như nhành liễu bên bờ sông Euphrates. Trên người nàng có rất nhiều món trang sức được chế tác tinh xảo, đó là niềm tự hào của người Mittani. Những chiếc vòng chân bằng đồng rung theo từng nhịp bước, tạo ra tiếng leng keng hòa cùng tiếng nhạc.
Hulli kinh ngạc tròn xoe mắt dõi theo điệu múa, Zannanza mỉm cười thưởng thức một tác phẩm hay.
Điệu múa kết thúc bằng một cú xoay người uyển chuyển làm chiếc váy tung bay như một đóa hoa đang nở rộ. Nàng lễ phép cúi người:
- Công chúa Ella của Mittani, kính chào hai vị hoàng tử.
Hulli há hốc mồm, Zannanza cũng bất ngờ vì công chúa ngoại bang lại xuất hiện ở một nơi vốn không dành cho phụ nữ. Mursili lúc này mới khẽ cong môi, bước tới trước. Hắn chỉ nhìn lướt qua mỹ nhân vừa múa rồi thong thả đi thẳng ra phía sau nàng, dừng chân trước mặt thị nữ đang ngồi đánh đàn vắt vẻo trên bệ cửa sổ, hơi khuất sau cây ô liu lớn. Nàng trông còn trẻ tuổi hơn cả mỹ nhân kia, trang phục đơn giản, ngồi buông thõng một chân, một chân co lại để ôm đàn, tóc đen dài lượn sóng mềm mại buông xuống bờ vai mảnh, vài bím tóc được thắt khéo léo vắt sau vành tai, vài sợi ánh lên dưới nắng chiều. Gió thổi làm bóng lá nhảy múa trên tà váy thướt tha. Vị trí ngồi của nàng khá cao, khiến những nốt nhạc ban nãy như từ trời rót xuống. Mursili hơi ngẩng đầu để đối diện với ánh mắt của nàng:
- Công chúa Mittani.
Thiếu nữ ôm đàn không có vẻ gì bất ngờ khi giọng nói trầm vang kia gọi đúng thân phận nhưng ngón tay vô thức dừng lại trên dây đã tố cáo nàng. Nàng nhìn thẳng vào hắn bằng đôi mắt tròn xoe, trong vắt, ngẫm nghĩ giây lâu. Nụ cười đầy lễ phép ban đầu bỗng thoáng nét tinh quái, nàng cúi nhẹ đầu:
- Tam hoàng tử.
Zannanza sững lại một khắc rồi bật cười đầy thích thú nhìn nàng, lại nhìn sang mỹ nữ vừa múa kia. Giờ cậu mới nhận ra khá muộn màng rằng tuy nụ cười của người múa rất rực rỡ nhưng lại thiếu chút tự tin, chút đĩnh đạc của một công chúa gánh trên vai vận mệnh một vương triều. Ban nãy cậu cứ cho rằng đó là bởi nàng còn trẻ và quen được nuông chiều nên đã không để ý. Hulli vẫn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Một cơn gió thổi qua, mấy đóa hoa lài Aras trồng trên các chậu gỗ cao ở tầng trên để ướp rượu bay lả tả như một cơn mưa hoa giữa mùa thu, rải trắng một khoảng sân. Mursili không hề ngạc nhiên khi nàng nhận ra hắn ngay dù chưa cần giới thiệu. Hắn tiến thêm một bước, chậm rãi đưa hai tay về phía nàng, lòng bàn tay ngửa, cứng cáp, ẩn hiện vài vết chai và những vết sẹo đã mờ. Ella hơi nghiêng đầu như chưa hiểu ra ý người đối diện. Mursili đặt tay lên eo nàng, nhấc bổng nàng xuống một cách nhẹ nhàng. Ella bất ngờ bám một tay lên vai áo choàng của hắn, suýt nữa đã kêu lên. Khi chân nàng vừa chạm đất, Mursili lập tức rời tay, lùi một bước rất đúng mực. Trong một thoáng chốc, Ella hơi ngượng vì mùi da thuộc và nhựa thông trên người hắn quá gần, không giống một loại hương liệu nào nàng từng ngửi ở cung đình Mittani. Nhưng rồi nàng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, ngẩng cao đầu nhìn kẻ vừa nhìn ra thân phận của mình, mỉm cười tự tin.
Mursili đưa tay mời nàng đến chiếc bàn đặt ở góc sân. Aras hiểu ý cho người bày tiệc lên ngay rồi lánh đi. Zannanza cũng ngồi xuống, Hulli đứng hầu bên cạnh. Mira, mỹ nhân nhảy múa ban nãy, cũng lùi lại đứng sau Ella, trở về đúng vai trò thị nữ. Mursili ngồi đối diện Ella, hắn quan sát nàng không hề giấu giếm. Công chúa Mittani nhỏ tuổi hơn hắn rất nhiều, gương mặt bầu bĩnh còn vương nét trẻ thơ, sống mũi cao và hơi bướng. Cổ nàng cao, thanh mảnh, vai và lưng thẳng tắp.
- Ella. – Hắn gọi. – Nghe không giống cách đặt tên của người Mittani cho lắm.
- Điện hạ thật tinh tường. – Nàng nhẹ giọng đáp. – Mẹ ta đến từ một đảo phía Tây nên mang theo tên gọi của quê hương đặt cho con gái.
Mursili gật đầu, không hỏi thêm. Hắn tự tay rót rượu cho nàng, đúng dáng vẻ rất lạ đối với những ai tưởng thống soái quân Sư Tử chỉ là một chiến binh thô ráp nhưng lại rất quen với triều đình và những người biết hắn, lịch thiệp và điềm tĩnh. Dòng rượu vàng óng ánh như mật chảy vào cốc rượu trước mặt Ella. Nàng nhìn sang cốc của hắn, rượu mạnh màu đỏ sẫm, chớp chớp hàng mi cong như đang chờ một lời giải thích.
- Rượu đỏ quá chát, không hợp với nàng. Thử vị ngọt của rượu mật ong xem. – Hắn mỉm cười.
Ella nhận cốc rượu, cầm bằng cả hai tay, đưa lên mũi ngửi nhưng chưa vội uống.
- Công chúa không đợi được đến ngày mai sao? – Mursili hỏi, giọng có chút trêu đùa rất nhẹ.
Ella nhìn rượu sóng sánh trong cốc, cong môi cười, ánh mắt lóe lên một vẻ tinh nghịch:
- Nếu Ella nói vì ta ngưỡng mộ danh tiếng của tam hoàng tử nên tìm cớ gặp trước… – Nàng lại nghiêng nghiêng đầu, giọng như thỏ thẻ. – … ngài có tin không?
- Danh tiếng? – Mursili khẽ nhướng mày. – Nàng đang nhắc đến danh tiếng của thống soái quân Sư Tử vốn ngông cuồng nên thường xuyên bị đẩy ra tiền tuyến…
Hắn cố ý dừng một chút, hơi nheo mắt nhìn nàng:
- Hay là tiếng phong lưu?
Ella không ngờ hắn sẽ nói thẳng như vậy về những tiếng xấu của chính mình, nàng hơi đỏ mặt nhưng không tỏ ra lúng túng, vẫn giữ nguyên nụ cười để đáp lời hắn:
- Cả hai tiếng đồn ấy… – Nàng ngập ngừng như đang lựa lời thích hợp. – Đều cho thấy điện hạ là một người tài hoa và thú vị.
Mursili khẽ cười vì câu trả lời của nàng, nhưng hắn vẫn không cho phép nàng né tránh:
- Vậy, sự thật là gì?
Ella nhìn hắn một hồi lâu, rồi nàng mím môi, thở ra thật nhẹ, hai tay cầm cốc rượu chặt hơn:
- Ella đang liều mạng thăm dò hang sư tử. – Nàng nhìn thẳng hắn, giọng nói và ánh mắt đều không hề có ý thách thức. – Nhưng ta tin, sư tử oai dũng sẽ không bắt nạt kẻ tiếp cận bằng thành ý.
Cả khoảng sân im phăng phắc, gió cũng như ngừng thổi. Cờ sư tử là biểu tượng quân quyền của Mursili nên mọi người thường gọi quân đội riêng của hắn là quân Sư Tử, nhưng chưa có ai dám dùng cái tên ấy để gọi trực tiếp thống soái như vậy. Mursili không đáp ngay. Hắn nhấc cốc rượu lên, nhấp một ngụm, để vị chát lan ra đầu lưỡi. Hắn im lặng rất lâu, lâu đến mức Zannanza và Hulli đều thấy bất thường. Mursili không thích nói chuyện nhiều, nhưng trong chính trị và ngoại giao, hắn luôn biết khi nào cần lên tiếng. Giờ hắn vẫn đang bận quan sát Ella, nàng không hề né tránh ánh mắt thâm trầm của con sư tử nàng vừa trêu chọc. Càng nhìn, hắn càng thấy cô công chúa này bướng bỉnh. Cái bướng bỉnh được giấu trong vẻ ngoài ngoan ngoãn, lễ độ và có phần trẻ con, vô hại, chỉ để lộ một chút qua cặp mắt tròn đen láy, trong veo luôn nhìn thẳng người đối diện.
Một cánh hoa trắng rơi xuống tóc nàng, Mursili vô thức đưa tay gạt đi, đầu ngón tay lướt qua lọn tóc mềm.
- Mèo nhỏ.
Âm thanh vừa thốt ra, chính Mursili cũng sững lại vì cách gọi ấy không hề phù hợp cho lần gặp đầu tiên với một công chúa từ phương xa đến. Zannanza và Hulli nhướng mày. Chỉ là khi nhìn dáng vẻ nhỏ bé nhưng không hề yếu ớt của nàng giữa những người đàn ông cao lớn, nhìn tà váy thướt tha giữa một không gian thô cứng, Mursili lại buột miệng gọi ra cái tên ấy.
Lần này thì Ella đỏ mặt thật, nàng bất giác cúi đầu như muốn tránh đi cái nhìn của hắn.
- Nàng muốn tìm thấy gì ở đây? – Mursili hỏi tiếp, giọng đã nghiêm túc hơn.
Ella im lặng giây lâu rồi như đã lấy hết can đảm, nàng đặt cốc rượu xuống bàn, vẫn chưa uống. Nàng từ tốn đứng lên, bước đến trước mặt hắn, hai tay chắp trước bụng, lưng thẳng, vai hơi căng. Công chúa cúi đầu rất khẽ:
- Ella mong được cùng điện hạ kết giao làm bạn tốt. – Nàng nói, rồi ngẩng đầu lên nhìn thẳng hắn. – Và… chỉ như vậy mà thôi.
Mursili gõ ngón tay lên mặt bàn một nhịp. Hắn nhìn nàng thật lâu như muốn hiểu hết ý nghĩa của câu nói vừa rồi, lại muốn nhìn xem cô gái nhỏ kia có mấy phần thách thức, bao phần tuyệt vọng đối với cuộc hôn nhân này, đối với liên minh chính trị này, để phải liều lĩnh đến gặp hắn mà đưa ra một thỉnh cầu như vậy. Ella vẫn giữ nguyên ánh mắt không thách thức cũng không sợ hãi. Hắn tựa lưng vào ghế, mãi lâu sau mới khẽ lắc đầu:
- Ta không phải kẻ dễ kết giao.
Mursili không dọa mà chỉ nói ra sự thật về tình bạn của một hoàng tử sống giữa nghi kỵ và tranh đoạt, một thống soái lớn lên ở chiến trường nhiều hơn trong chăn êm nệm ấm. Ella không lùi bước:
- Chính vì không dễ nên mới đáng để Ella vượt đường xa đến Hattusa rồi mạo muội xin gặp tam hoàng tử hôm nay.
Zannanza ngồi giữa, khóe miệng cong cong như đang được xem một ván đấu thú vị. Hulli vốn thẳng tính, không quen được với những cuộc trò chuyện mà mỗi câu nói đều sắc như dao nên trông anh cực kỳ căng thẳng.
- Nàng vốn không cần đến đây. – Mursili nói. – Người Hittite không thích liên minh bằng hôn ước. Hôn sự này là do phụ vương nàng đề nghị.
Ella mỉm cười, không còn tinh nghịch hay kiêu hãnh mà bình thản như đã chấp nhận một sự thật rất buồn:
- Ella ở Mittani, không gả đi thì không giữ được hòa bình. – Nàng dừng một lúc như rồi mới tiếp tục. – Nhưng tam hoàng tử ở Hittite thì có thể cho phép Ella không gả.
Zannanza kinh ngạc vì sự thẳng thắn và liều mạng của cô công chúa này. Nàng không nhắc đến quốc vương Suppiluliuma, không quan tâm thái tử. Nàng đặt thẳng quyền quyết định vào tay Mursili như thể biết rõ ai mới là vị hoàng tử có sức ảnh hưởng nhất hiện giờ ở Hattusa.
Mursili bật cười. Tiếng cười trầm, ngắn, không có chút tức giận nào. Hắn xoay nhẹ cốc rượu trong tay, giọng lại trở nên lười biếng, trêu đùa:
- Công chúa không nghĩ ta gặp nàng rồi lại càng muốn đẩy nhanh hôn sự kia sao?
Mursili vốn luôn ghét hôn nhân chính trị, với chuyện lần này hắn không phản đối vì biết rõ quốc vương Suppiluliuma không muốn kết thông gia với Mittani. Hắn chỉ đang cố ý muốn xem cô gái nhỏ kia sẽ bối rối hay né tránh thế nào. Không ngờ Ella tròn xoe mắt nhìn hắn, đáp rất nhỏ nhẹ:
- Nếu điện hạ thực sự quyết định hôn nhân bằng lợi ích chính trị hoặc hứng thú nhất thời… – Nàng cố ý nhấn nhá ở mấy chữ cuối. – … thì cung điện tam hoàng tử bây giờ hẳn đã chật kín mỹ nhân rồi. Và… điện hạ cũng đâu cần vất vả nhiều năm ngoài biên ải.
Zannanza phải quay mặt đi để giấu nụ cười. Hulli thảng thốt vì lần đầu có kẻ dám nói chuyện với điện hạ của anh như vậy.
Trong một khoảnh khắc, Mursili chợt thấy rõ thiếu nữ trước mặt mình không phải là một cô công chúa được nuôi dạy chỉ để gả đi. Nàng hiểu rõ bản thân, hiểu rõ vị thế của quốc gia mình, và… dường như cũng hiểu rõ kẻ nàng đang đối diện.
Gió lại thổi mạnh từng cơn. Một đóa hoa trắng chao lượn trên không rồi chầm chậm rơi xuống cốc rượu đỏ thẫm như máu trong tay hắn. Mursili nhìn đóa hoa một lúc, khẽ mỉm cười trong hơi thở ra rất nhẹ. Đoạn, hắn nhấc chén rượu của Ella, đẩy về phía nàng lần thứ hai, giọng trầm hẳn xuống:
- Lần này, công chúa nên uống.
Ella không từ chối nữa. Nàng nâng chén bằng hai tay, uống cạn, tin chắc rằng dù đồng tình hay không, kẻ trước mặt đã chấp nhận những gì nàng nói.
***
Mursili tiễn Ella ra cổng quán trọ, xe ngựa đã đợi sẵn để đưa nàng và Mira về phía biệt viện dành cho khách quý ở thượng thành, rất gần với hoàng cung. Trước khi lên xe, Ella cúi chào Mursili và Zannanza đúng mực:
- Chúc hai vị điện hạ một đêm yên lành.
- Công chúa cũng vậy. – Mursili đáp.
Bánh xe lăn đi chậm rãi, khuất dần sau lối rẽ. Lúc ấy, Zannanza mới lên tiếng:
- Anh đoán xem từ chiều nàng ấy ở biệt viện rồi lẻn ra ngoài hay đã tách khỏi đoàn người của Mittani từ đầu, đến giờ mới tìm cách vào lại biệt viện cho buổi tiếp kiến ngày mai?
- Biệt viện không dễ ra vào. – Mursili nói. – Ta đoán sau lối rẽ kia, con mèo nhỏ đó sẽ chui vào xe vận chuyển rượu của Aras giao đến đó trong đêm nay.
Zannanza và Hulli bật cười.
- Cô công chúa này ở xa như vậy thì làm thế nào để quen biết Aras mà nhờ y mời điện hạ đến nhỉ? – Hulli giờ mới nhận ra điểm bất thường.
- Cô dâu của anh lạ thật. – Zannanza trêu.
- Không phải cô dâu. – Mursili cười khẽ. – Chỉ là một cô bé đang cố tự tìm một con đường thoát khỏi số phận của những đứa trẻ sinh trong hoàng tộc.
Một con đường không để bản thân trở thành vật tế của hòa bình nhưng cũng không để đất nước diệt vong. Con đường ấy cũng là thứ hắn dùng chính máu mình vẽ từng nét một suốt mười mấy năm qua mà mãi vẫn chưa trọn vẹn.
Mursili quay lưng trở vào quán trọ, trong đầu vẫn còn nguyên ánh mắt trong veo bướng bỉnh kia và hương hoa rất nhẹ trên tóc nàng. Rồi hắn bỗng nhớ ra một việc, liền nhìn về hướng hoàng cung…
***
Mursili đoán không sai. Chiếc xe đón Ella ở trước cổng quán trọ chỉ để cho người khác nhìn thấy. Nàng vừa qua một khúc quanh đã có xe chuyển rượu đợi sẵn. Ella và Mira khoác áo choàng thô, ngồi lên một chiếc xe tầm thường như hai cô gái giao rượu đến theo lệnh chủ. Để tránh gây chú ý, xe vòng qua những con đường hẹp ít người qua lại. Tiếng bánh xe lăn trên nền đá vang vang khiến tim nàng bất giác đập nhanh hơn, cứ có cảm giác như đang bị ai theo dõi. Đoàn người mang lễ vật Mittani sang đã được người Hittite công khai mời về biệt viện sáng nay, khi công chúa lấy cớ mệt vì đường xa nên ngồi yên trên kiệu có che rèm. Giờ đã nói xong những điều cần nói với người cần nghe, nàng phải mau chóng nhập đoàn với họ để kịp buổi ra mắt ở đại điện ngày mai, đối diện quốc vương Suppiluliuma I.
Bỗng, có một bóng người từ ngõ hẹp lao ra, một mũi tên cắm phập vào thành xe sát chỗ nàng ngồi, mũi tên rung lên bần bật. Người đánh xe mất đà làm chiếc xe chao mạnh, suýt nữa thì hai cô gái ngã. Ella rút con dao nhỏ luôn giấu trong áo choàng, nắm chặt trong tay. Mira lập tức kéo Ella lại, che cho nàng bằng cả thân mình. Kẻ kia lao đến, Mira lấy bình rượu trên xe ném nhưng hắn ta né được. Lưỡi kiếm vung lên, chưa kịp chạm đến Ella đã bị đánh bật ra bằng một tốc độ kinh hoàng. Hắn ngã xuống, ngay lập tức bị Hulli từ sau xông tới kề dao vào cổ. Anh chưa kịp tra khảo, hắn đã tự ấn sâu cổ mình vào lưỡi dao sắc, máu chảy ra òng ọc, không cho ai khai thác bất cứ việc gì.
Ella chưa hoàn hồn, tay vẫn nắm chặt con dao. Nàng biết rõ chuyến đi này nguy hiểm nhưng chưa từng nghĩ âm mưu sẽ xuất hiện từ bóng tối, càng không ngờ rằng kẻ vừa cứu mình lại chính là người mình từng cho là nguồn cơn của hiểm nguy. Mira buông nàng ra, nàng dần dần nhận ra bóng người cao lớn dưới ánh sáng chập choạng của con đường nhỏ.
- Sư tử… – Nàng buộc miệng gọi rồi chợt nhớ ra nhưng đã quá muộn để sửa. – Ngài đến nhanh thật.
- Cất dao đi. – Hắn dịu dàng bảo nàng.
Ella lúc này mới nhận ra, lúng túng một lúc rồi nhét con dao trở lại trong áo choàng như cũ, ánh mắt nàng vẫn không rời Mursili.
Mursili nhìn kẻ đến ám sát, gần như đoán ra mọi chuyện. Hắn hỏi Ella để xác nhận điều hắn đã nghi ngờ từ lúc triều đình nhận thư nghị hôn:
- Có phải dạo này người Assyria ở biên giới phía Đông Mittani không chịu ngồi yên không?
- Ngài biết cả việc này? – Ella kinh ngạc, trong thoáng chốc nàng quên mất chuyện không nên để hắn biết Mittani đang rối loạn vì bị kẹp giữa quá nhiều đế quốc.
- Tawannana của Hittite hiện tại có một nửa dòng máu Assyria. – Hắn đáp.
Ella sững sờ. Trong mọi văn thư nàng từng đọc, vương phi của Hittite của là một công chúa kiều diễm đến từ Babylon. Không mấy người biết bà ta là con gái của một công chúa Assyria được gả sang Babylon để cầu hoà khi Assyria vẫn còn là một tiểu quốc. Tawannana là danh hiệu chỉ người Hittite mới có, dành cho người phụ nữ cao quý và quyền lực nhất vương quốc, tồn tại độc lập với ngai vàng của quốc vương, chỉ khi nào người đương nhiệm mất mới có kẻ được phép kế thừa. Tawannana đương nhiệm là mẹ kế của Mursili, chỉ hơn hắn vài tuổi, đã sinh cho quốc vương một hoàng tử nhỏ.
Trong khoảnh khắc, Ella hiểu ra điều mà Mursili muốn nhắc: Một công chúa Mittani ở Hittite lại chết ở một nơi vắng vẻ không dành cho khách quý, nếu hai nước vì việc này mà xảy ra chiến tranh, kẻ hưởng lợi là quốc gia chư hầu nhưng lại muốn thôn tính Mittani như Assyria. Vả lại, kế hoạch này không chỉ dừng ở một lớp…
- Biệt viện bố trí cho nàng sáng nay thuộc quyền quản lý của bà ta. – Mursili nói tiếp. – Công chúa Mittani có việc gì ở Hattusa mà phải rời cung trong đêm trước ngày ra mắt triều đình?
Ella chợt thấy lạnh người. Dù nàng thông minh đến mấy cũng không thể lường trước việc này. Nàng vốn chỉ muốn tiếp cận Mursili để tìm cách xin hắn giúp nàng từ chối hôn sự, không hề hay biết chuyện nội bộ của triều đình Hittite. Như vậy… sáng nay không phải Tawannana sơ suất nên mới không nhận ra rằng công chúa không có mặt trong đoàn sứ giả. Bà ta cố ý để nàng phạm sai lầm lớn hơn, nếu không giết được nàng trên đường vẫn có thể đợi để bắt quả tang ngay khi nàng trở về biệt viện rồi chất vấn, vu cho nàng là gián điệp hoặc gian díu với tình nhân ở bên ngoài, dù thế nào cũng khiến Mittani nhục nhã, khiến cả hôn ước lẫn hoà ước đều không cần bàn nữa. Nhưng nếu nàng không về, không xuất hiện trước triều đình Hittite ngày mai… hậu quả còn đáng sợ hơn!
Trong lúc Ella còn chưa biết nên làm gì, Mursili đã lên tiếng gọi:
- Hulli, đánh xe nghi lễ xuống đây.
Hulli rời đi rồi quay lại không lâu sau đó. Sau lưng anh là cỗ xe lớn có rèm che dùng để chở các công chúa và phu nhân có thân phận cao quý, cùng một đội binh sĩ cầm đuốc rọi sáng cả một quãng đường. Ella ngơ ngác nhìn Mursili, hắn đưa tay đỡ nàng lên xe rồi ung dung cưỡi ngựa đi cạnh bên. Hắn đưa nàng đi thẳng qua những trục đường lớn, ban đêm vẫn có đông người qua lại, vén rèm lên để mọi người nhìn rõ mặt công chúa phương xa. Xe đi một vòng lớn về phía Đông, lên những dốc cao, qua những cổng đá lớn trầm mặc, lính canh thấy Mursili thì lập tức hạ giáo, cúi đầu. Ella dần dần hiểu ra ý định của hắn.
- Công chúa Mittani đến về chuyện nghị hôn, triều đình ai cũng bảo là với ta. – Hắn nói, giọng đều đều rất bình thản. – Thế thì ta mời nàng dạo Hattusa cũng là hợp lễ. Ở biệt viện, người của Tawannana chắc đang đợi nàng ở cửa sau, vậy ta đưa nàng về cổng chính.
- Ngài không sợ… – Ella có chút lo lắng. – Tawannana sẽ nhận ra ngay là ngài đã biết âm mưu của bà ta và đang khiêu chiến công khai? Không sợ quốc vương cho rằng thống soái không có phép tắc hoặc đã động lòng với công chúa nước địch, rồi ngài sẽ tiếp tục bị đẩy ra tiền tuyến sao?
Mursili nghiêng đầu nhìn nàng, vẻ trêu chọc quen thuộc lại hiện ra:
- Cả hai việc đó đều chứng minh ta tài hoa và thú vị. – Hắn nhắc lại nguyên văn lời nàng ban nãy.
Ella vừa tức vừa buồn cười, chẳng sợ hắn giúp nàng mà rước rắc rối vào thân nữa. Nàng quay mặt sang phía khác, đưa mắt nhìn cảnh vật về đêm. Không giống với những buổi đêm ngào ngạt hương hoa ở đồng bằng Wassukani màu mỡ, đêm ở Hattusa chỉ có mùi đá lạnh quyện với mùi trầm hương còn sót lại sau lễ tế khi xe đi ngang qua các thần điện. Bốn bề như được bủa vây bởi đá. Khi đi ngang qua khu hạ thành, ánh mắt tò mò của vài người dân bên đường khiến Ella thấy trớ trêu, rõ ràng hôm nay nàng đến tìm hắn để từ chối hôn sự, cuối cùng lại thành đi dạo cùng hắn trước cả ngày ra mắt triều đình. Rõ ràng nàng đến âm thầm không ai hay biết, hắn lại công khai đưa nàng về trước mặt dân chúng kinh đô. Khi ngựa của Mursili đi lên trước xe của nàng vài bước, nàng len lén đưa mắt nhìn bóng lưng cao lớn của hắn, nhìn dáng vẻ vững chãi trên lưng ngựa khi hắn ung dung tiến vào cổng đá uy nghi như thể hắn là chủ nhân của nơi này, rồi như sợ hắn bắt gặp, nàng lại nhìn sang chỗ khác, thở dài khe khẽ. Điều trớ trêu nhất là… nàng không còn thấy hắn đáng sợ như những gì nàng từng nghe khi trước.
Im lặng một lúc nàng mới hỏi tiếp, giọng đã dịu dàng hơn:
- Có phải… điện hạ đã nghĩ đến việc Ella sẽ bị tra hỏi khi trở về biệt viện, nên mới theo sau để ra mặt khi cần?
Mursili ghìm ngựa chậm lại, hơi nheo mắt, giọng rõ là trêu chọc:
- Mèo nhỏ dám lẻn ra ngoài chỉ để gặp chồng chưa cưới thì ta có trách nhiệm đưa nàng về tận cửa.
Ella sững ra, mặt đỏ bừng:
- Ngài…!
Nàng thẹn quá mà lại không giận được, cuối cùng không biết nghĩ thế nào nữa, đành bật cười, rồi nàng cười thật lần đầu tiên trong ngày, vui vẻ và thoải mái như một cô gái nhỏ đang nghe một câu chuyện rất ngộ nghĩnh mà nàng lại là nhân vật chính. Gió đêm thổi càng lúc càng mạnh, rít qua những khe đá hẹp tạo nên âm thanh như tiếng gầm của mãnh thú. Ella rúc người sâu hơn vào áo choàng, hơi lười biếng dựa lưng vào ghế.
Mursili nhìn nàng, không nói gì, đưa tay kéo rèm xe lại một chút rồi tiếp tục thong thả đưa nàng đi qua hết mấy con đường ở Hattusa. Giữa đêm tối, đoàn người và xe mang đuốc đi dọc con dốc đá, tiến về phía biệt viện của hoàng cung trên cao, trông xa như một vết cắt mềm mại trên vách đá đen sừng sững.
[1] Hattusa: Kinh đô cổ đại của đế quốc Hittite, thuộc Thổ Nhĩ Kỳ ngày nay.
[2] Hittite: Đế quốc ở vùng Anatolia, Thổ Nhĩ Kỳ ngày nay, tồn tại từ thế kỷ 17 đến 12 trước công nguyên.
[3] Wassukani: Thủ đô của Mittani.

1 bình luận về “[Cổng Sư Tử] Chương 1: Mưa hoa trên cao nguyên đá”