
Sáng hôm sau, một cơn gió lạnh đánh thức mèo nhỏ đang say ngủ. Bầu trời bên ngoài cửa sổ như thấp xuống bởi một màu xám đục.
Ella khẽ run, định kéo chăn lên cao hơn thì nhận ra nàng đang cuộn người trong chiếc áo choàng vừa to vừa nặng của Mursili. Nàng chậm chạp ngồi thẳng dậy, cổ và vai hơi đau nhức vì đã gục trên bàn suốt cả đêm. Mèo nhỏ dụi dụi mắt, ngơ ngác nhận ra mình vẫn đang ở trong phòng làm việc của hắn. Mursili đang nghỉ trên chiếc ghế rất gần nàng, chân gác hờ lên bàn, tay khoanh trước ngực, đầu tựa vào thành ghế. Thanh kiếm luôn trong tầm tay.
Ella ngồi ngẩn ra nhìn gương mặt sư tử trong giấc ngủ, nhìn hàng mi dày, nhìn sống mũi thẳng tắp, nhìn những lọn tóc sẫm màu rũ trên trán. Trông hắn trẻ hơn, hiền hơn khi ngủ. Trên vai hắn, dưới cổ áo hơi xô lệch, thấp thoáng một vết sẹo lớn đã mờ kéo dài xuống lưng.
Mèo nhỏ chợt nhận ra… sư tử rất đẹp. Không phải vẻ đẹp chải chuốt của các vương tôn quý tộc phương Nam, mà là một vẻ rắn rỏi, sắt đá được tạc bằng sương gió. Nàng khẽ mím môi. Dường như dưới quai hàm hắn có một vết sẹo nhỏ, nàng vô thức nghiêng đầu để nhìn rõ hơn.
– Ngắm đủ chưa? – Một giọng nói trầm khàn vang lên. Mursili mở mắt.
Ella giật bắn người như vừa bị bắt quả tang đang ăn vụng. Nàng đứng bật dậy, lùi ra sau, suýt làm đổ chồng bảng đất sét đặt trên bàn.
– Ngài… ngài dậy từ lúc nào?
Mursili nhìn nàng bằng ánh mắt lười biếng, giọng rất thản nhiên:
– Từ lúc có con mèo nhỏ mặt lấm lem nhìn ta chăm chú.
Ella kêu lên một tiếng rồi vội đưa tay lau mặt. Trong phòng làm việc không có gương đồng, nàng chẳng cách nào biết đã sạch bụi than chưa, chỉ thấy hai má nóng bừng. Mursili chống khủy tay lên thành ghế, nhìn dáng vẻ ấy, khóe môi cong cong. Nàng lau một lúc thì chợt nhận ra hắn đang trêu, ấm ức kêu lên:
– Ngài lừa ta!
– Đâu có! – Hắn đáp, vẻ mặt vô tội đến đáng ghét. – Nhưng giờ thì sạch rồi.
– Ngài xấu! – Mèo nhỏ phụng phịu.
Sư tử bật cười thành tiếng. Tiếng cười của hắn khiến lòng nàng run lên khe khẽ.
Ella không biết nên làm gì, bèn cuộn áo choàng hắn đã đắp cho nàng lại, ấn trả vào tay hắn, quay người toan bước ra khỏi phòng. Mursili lên tiếng gọi:
– Ella!
Nàng dừng bước.
– Ăn sáng nhiều một chút. Sau đó, ta bảo Zannanza đưa nàng đi xem xưởng chế tác bạc.
Ella tròn mắt, nhớ ra câu chuyện về con dao găm làm lễ vật tối qua. Vậy là ý tưởng của nàng có ích thật! Nàng gật đầu rất nhanh, rất háo hức. Mursili nói tiếp:
– Dẫn theo thị nữ của nàng. Nếu trong lúc quan sát, nàng sẵn lòng chia sẻ vài bí quyết luyện kim hoàn của người Mittani, ta sẽ rất vui. – Khi nói đến những chữ cuối cùng, khóe môi hắn khẽ cong.
– Ơ… – Nàng ngơ ngác, không biết đang được trọng dụng hay bị khai thác thông tin.
Mursili bước đến gần nàng, thấp giọng:
– Thử xem nàng có thích việc ấy không. – Dừng một chút, hắn nói tiếp. – Nếu sau này nàng không muốn làm nữ quan trông coi việc vận chuyển thiếc ở Mittani nữa… có thể đến Hittite làm nữ quan phụ trách nghi lễ hoặc chế tác trang sức. Cũng không tệ, nhỉ?
Lời hắn nói như đùa nhưng nét mặt lại rất chân thành. Ella không biết nên đáp thế nào, bèn cau mày như thực sự cân nhắc lời đề nghị ấy. Cuối cùng nàng hỏi, vẻ rất nghiêm túc:
– Bổng lộc có cao không?
Câu hỏi ấy khiến Mursili hơi ngỡ ngàng. Rồi, hắn khẽ cười, ánh mắt dịu hẳn đi:
– Đủ cho mèo nhỏ sống tự do.
Hai chữ “tự do” rơi xuống nhẹ tênh. Ella sững người. Nàng nhìn hắn rất lâu rồi vội quay đi, như sợ mình sẽ xúc động.
– Ngài… ngài lại xấu rồi.
Nàng chạy biến ra khỏi phòng, để lại Mursili đứng nhìn theo, nụ cười đã biến mất từ lúc mèo nhỏ quay lưng.
***
Zannanza đưa Ella và Mira đi qua những triền đá cao của thượng thành, đổ xuống khu vực có các đền thờ lớn. Vừa đi cậu vừa nhiệt tình giới thiệu cho công chúa phương xa những nét đẹp của kinh thành: kia là cổng vua dẫn vào hoàng cung, bản doanh của Mursili ở phía này, xa xa là thung lũng trồng lúa mạch vừa gieo hạt. Ella chỉ tay lên một vách đá khắc đầy những ký hiệu kỳ lạ nhưng sắc nét:
– Đó là gì vậy? – Nàng hỏi.
– Đó là chiến công của tổ tiên người Hittite. – Zannanza đáp, giọng có chút tự hào lẫn tự trào. – Mittani của nàng viết lên da, lên đất để mang đi khắp thế gian, còn chúng ta khắc vào đá núi để chúng tồn tại mãi mãi.
Ella khẽ cười trước sự so sánh ấy. Zannanza quay đầu hỏi:
– Nhiều người bảo trông nó quá nặng nề, công chúa nghĩ sao?
– Lịch sử nào cũng nặng. – Nàng nhìn cậu. – Nhưng có người bị nó nghiền nát, có người lại gánh nó trên vai.
Tứ hoàng tử gật gù, trầm ngâm giây lát rồi chợt hỏi:
– Thế công chúa muốn làm người nào?
Một cơn gió lạnh thổi qua. Ella đưa mắt nhìn xung quanh bốn bề núi đá. Nàng nở nụ cười thật buồn nhìn cậu:
– Ta chỉ muốn làm người sống sót.
Zannanza không ngờ nàng sẽ đáp như vậy. Cậu bật cười như vừa nghe một điều rất thật. Hoàng tử gật đầu, không hỏi gì thêm.
Xưởng chế tác bạc dưới quyền quản lý của Mursili nằm ẩn mình sau một bức tường đá xám dày, nóng rực vì lửa của các lò nung và luôn vang vọng tiếng búa rèn. Ngay sảnh lớn tại lối ra vào, một viên quan đang thận trọng dùng búa nhỏ đập vỡ niêm phong bằng đất sét trên bao da bò dưới sự giám sát của một tướng lĩnh mang phù hiệu quân Sư Tử. Ella dừng lại xem, Zannanza đứng phía sau nàng, thấp giọng giải thích:
– Đó là quy định của Mursili.
Cậu chỉ tay về bao bạc:
– Bạc sau khi khai thác sẽ được đóng vào bao. Tướng quân cai quản mỏ phải niêm phong bằng cách dùng miếng đất sét bọc quanh nút dây thừng buộc miệng bao và đóng dấu triện của ông ta.
Ánh mắt cậu hướng về vị tướng lĩnh đang đối chiếu số lượng thực tế và con số ghi trên bảng đất sét:
– Mỗi bao bạc sẽ đi kèm một bảng ghi rõ số lượng trong bao. Qua mỗi trạm kiểm soát trên đường vận chuyển, người đứng đầu trạm phải xác nhận niêm phong còn nguyên vẹn từ chặng trước và đóng dấu của hắn lên bảng đất sét. Từ núi Bạc về Hattusa qua bảy trạm, cần có đủ bảy con dấu mới được mở niêm phong.
Ella chăm chú nghe từng chữ, nàng khẽ siết tay, tim đập mạnh như đã nhìn thấy một điều nàng tìm kiếm từ lâu. Nếu như nàng có thể áp dụng cách quản lý này cho con đường vận chuyển thiếc…
Zannanza nhìn công chúa đang rất tập trung quan sát các hoạt động diễn ra trong sảnh, cậu không thúc giục. Đến khi bạc đã được đưa vào kho, cậu mới lên tiếng gọi:
– Chúng ta vào trong.
Ella gật đầu, đi theo cậu. Thiếc có thể chờ một hôm. Còn bây giờ, nàng phải hoàn thành lễ vật cho Mursili, vì hắn đã tin nàng.
Những người thợ trong xưởng hơi ngạc nhiên khi công chúa ngoại bang bước vào, nhưng thấy tứ hoàng tử đi cùng nên họ không thắc mắc nữa. Zannanza gọi viên quan chủ xưởng đến, đưa bản vẽ của Ella cho ông ta xem:
– Chế tác một con dao mẫu mất bao lâu? – Cậu hỏi.
Người chủ xưởng trầm ngâm nhìn hoa văn trên chuôi dao hồi lâu, đoạn cúi đầu rất thành thật:
– Thưa tứ hoàng tử, những đường nét mỏng manh như tơ nhện thế này, e rằng chỉ có bàn tay khéo léo của thần linh mới có thể đúc ra…
Ella ngạc nhiên:
– Không đúc được ư? Nếu khắc thì sao ạ?
– Thưa công chúa. – Ông lắc đầu. – Bạc vốn mềm, khắc nhiều nét sâu như thế này chuôi dao sẽ yếu, không dùng được.
Ella hơi sững ra. Ở Mittani nàng từng cầm nhiều món đồ còn nhiều đường nét phức tạp hơn, những vòng đeo trên tóc mảnh như sợi chỉ, những vương miện chạm khắc hoa văn nhỏ đến mức phải nhìn thật gần mới thấy rõ. Nàng chưa từng nghĩ bản vẽ của mình sẽ làm khó những người thợ Hittite. Zannanza ôn tồn giải thích:
– Người Hittite giỏi rèn vũ khí sắc bén hơn là những món cầu kỳ tinh xảo.
Ella đưa mắt nhìn lên các kệ xung quanh, thành phẩm đều là những chiếc vòng bản lớn, những chiếc cốc to hình đầu hươu, những tượng thần uy nghi, chẳng có món nào mỏng manh cả.
Khi nhận lời Mursili đưa nàng đến đây, Zannanza vốn tin rằng công chúa đã vẽ ra được chuôi dao cầu kỳ hẳn cũng biết rõ cách chế tác vì người Mittani nổi tiếng với kỹ thuật luyện kim hoàn. Nhưng Ella chỉ mím môi đầy dè dặt như chính nàng cũng không ngờ tới tình huống này. Nàng có rất nhiều trang sức, thích ngắm những thứ đẹp đẽ, nhưng cách tạo ra chúng lại là việc nàng chưa từng được học.
Một người thợ khác, tóc cũng đã hoa râm, bước lên nói với nàng, giọng có chút buồn cười:
– Công chúa thứ lỗi, có lẽ ngài nên đi tìm những người thợ phương Nam thì hơn.
Một vài người thợ khác cũng bật cười:
– Ở đây chúng tôi quen đúc tượng bạc để dâng cho thần linh. Mọi thứ phải to bản, chắc chắn để tồn tại lâu dài. Cả chuôi dao này cũng vậy, nếu yếu quá thì không cầm được.
Ella định phân bua rằng ý tưởng của nàng vốn chỉ là một con dao đeo ở thắt lưng làm trang sức, nhưng rồi nàng nhìn ánh mắt kiên định và dáng vẻ thô ráp đầy sẹo bỏng của những người thợ trong xưởng, chợt nhận ra ở kinh thành đá này, một món đồ chỉ để trưng bày như vậy quá phù phiếm. Và, lần đầu tiên khi đứng giữa những người Hittite, nàng thấy không biết phải nói gì.
Viên quan chủ xưởng trả bản vẽ cho nàng bằng hai tay:
– Nơi này nóng bức, công chúa về nghỉ ngơi kẻo mệt.
Ella nhận mảnh da dê, chậm chạp cuộn lại, động tác kéo dài hơn cần thiết. Ánh mắt nàng bỗng chạm đến chiếc vòng duy nhất đang đeo trên tay. Sáng nay khi chuẩn bị ra ngoài, nàng không đeo trang sức, chỉ mang theo chiếc vòng do Shattiwaza chính tay đeo cho nàng ở cổng thành trước lúc nàng đến Hittite như mang theo hơi ấm của anh trai. Nàng liền đưa nó ra cho người chủ xưởng đang định quay đi:
– Ông xem, nếu chuôi dao trang trí theo cách này có được không?
Người thợ cầm lấy chiếc vòng, đôi mắt già nua thoáng kinh ngạc vì xúc động. Chiếc vòng bạc được nạm chỉ vàng mảnh thành những hoa văn đối xứng cực kỳ tinh xảo. Ông ngắm nghía hồi lâu rồi nhìn sang những người thợ khác, ánh mắt vừa thán phục, vừa trầm tư.
– Kỹ thuật này… chúng ta không làm được. Người Mittani quả thật rất khéo tay.
Ông thở ra một hơi, khẽ lắc đầu rồi trả chiếc vòng lại cho nàng. Những người thợ xung quanh nhìn nhau, im lặng.
Zannanza thấy không khí chùng xuống, bèn bật cười như vừa phát hiện một sự hiểu lầm thú vị:
– Công chúa đánh giá cao quốc khố của Hittite rồi. – Cậu nhìn chiếc vòng của nàng. – Nếu sứ giả nào đến cũng được tặng một con dao bạc nạm vàng thế này, e rằng chưa kịp kết thân thì chúng ta đã tự làm mình nghèo đi mất.
Những người thợ trong xưởng cười xòa. Trong tiếng cười có sự nhẹ nhõm vì hoàng tử không trách việc họ không làm được. Và đâu đó, có cả sự ái ngại lẫn bao dung của những người thợ lão luyện, cho rằng nàng chỉ là một công chúa lớn lên trong nhung lụa, chưa từng chịu khổ nên có những ý tưởng xa rời thực tế.
– Vậy… nếu nạm đồng đỏ thì sao? – Ella không để ý đến tiếng cười ấy mà vẫn đang cố tìm giải pháp, như người đã quen nói mà chẳng ai nghe. – Màu đỏ trên bạc sẽ nổi bật hơn cả vàng mà lại không quá tốn kém.
Giọng nàng rất khẽ nhưng đủ làm cả xưởng trở lại im lặng. Một người thợ nhíu mày:
– Đổ đồng nóng chảy lên bạc sẽ làm chảy luôn cả chuôi dao bạc, thưa công chúa.
Một người thợ khác nói thêm vào:
– Vàng tuy quý giá nhưng mềm, dễ uốn hơn. Đồng rất cứng, lại dễ xỉn màu.
Họ nói không sai. Nhưng, Ella từng tận mắt thấy những món đồ nạm đồng như vậy. Chỉ là ở đây, nàng không có cách nào khiến họ tin rằng ý tưởng ấy có thể thành hiện thực. Zannanza cười hiền, nói khẽ với nàng:
– Dao bạc không được thì ta làm món khác. – Cậu nhún vai, nháy mắt tinh nghịch với nàng. – Lễ vật quan trọng là sự chân thành. Công chúa có nghĩ ra món gì khác mà những người thợ của ta quen làm không?
Rồi cậu quay sang đám thợ, nheo nheo mắt:
– Mursili muốn công chúa đến thăm xưởng bạc để đôi bên học hỏi lẫn nhau. Các ông nghiêm trọng như thế, công chúa sẽ sợ đấy!
Đám thợ nghe vậy thì cười rộ lên, gãi đầu gãi tai đầy ngượng ngùng. Viên quan chủ xưởng cũng nhận thấy công chúa còn nhỏ tuổi, bèn dịu giọng, đưa tay mời nàng đến một chiếc kệ có nhiều sản phẩm nhỏ hơn:
– Đây là những bức tượng đúc để dành tặng các phu nhân quý tộc vừa sinh con, công chúa xem, rất đáng yêu.
Ella đưa mắt nhìn những món ông ta giới thiệu, gật đầu giữ lễ nhưng nàng không thực sự nhìn thấy những thứ ấy. Trong đầu nàng vẫn là những ký ức xa mờ về xưởng chế tác trang sức ở Wassukanni. Khi ấy nàng còn khá nhỏ, đứng nép sau lưng Shattiwaza, nhưng nàng nhớ, những người thợ ấy không dùng lửa để nạm vàng lên bạc, vậy thì cũng có thể dùng cách đó để nạm đồng. Nhưng họ đã làm cách nào?
Nghĩ mãi không ra, Ella chợt nói với viên quan chủ xưởng:
– Ta có thể mượn một chiếc búa và một cái đục nhỏ nhất của ông không?
Viên quan ngẩn người, thoáng bối rối rồi vội sai người đi lấy cho nàng. Zannanza nhướng mày ngạc nhiên, cậu tưởng nàng định thử tự tay làm một món đồ bạc khác.
Ella nhận lấy dụng cụ, bước đến chiếc đe lớn còn trống. Nàng đặt chiếc vòng bạc nạm vàng của Shattiwaza lên đe, ánh mắt thoáng chút do dự, nhưng rồi rất nhanh sau đó, bàn tay nhỏ cầm chắc búa gõ mạnh lên chiếc đục. Âm thanh vang lên khô khốc.
– Công chúa! – Đám thợ hoảng hốt kêu lên.
– Công chúa, nàng không cần làm vậy! – Zannanza bước đến giữ tay nàng lại.
Ella nhìn Zannanza. Nàng biết từ đầu đến giờ cậu vẫn đang cố giữ cho nàng khỏi mất mặt trước những người thợ trong xưởng. Nàng cũng biết mình không cần cố chấp đến mức này chỉ vì một món lễ vật. Nhưng câu nói của Mursili cứ văng vẳng trong đầu nàng: “Đủ cho mèo nhỏ sống tự do”.
– Cần. – Nàng mỉm cười, khẽ đáp.
Zannanza thấy trong ánh mắt nàng không có bướng bỉnh mà chỉ có một thứ quyết tâm rất lặng lẽ, đành buông tay. Tiếng đập búa vang lên đều đặn. Ella không quen làm việc này, những nhát búa cứ chệch đi, chiếc vòng bị xước nhưng vẫn chưa gãy. Zannanza giữ búa lại lần nữa:
– Để ta giúp nàng.
Ella đưa dụng cụ cho cậu. Chỉ với một nhát búa dứt khoát, mảnh bạc đứt lìa. Ella liền cầm lên, tách chỗ gãy ra. Vết đứt sắc bén của bạc cứa ngón tay nàng rướm máu. Ella khẽ nhíu mày nhưng không dừng lại. Trên mặt cắt, phần nền bạc không chỉ là một cái rãnh phẳng mà đáy rãnh được đục rộng hơn, phần chỉ viền vàng tràn vào rãnh đó nên được khóa cứng trên thân vòng. Nàng đưa nó cho viên quan chủ xưởng xem, đôi mắt to tròn sáng rực lên:
– Ông xem này, có thể nạm đồng lên bạc theo cách tương tự được không?
Người chủ xưởng run run đón lấy chiếc vòng gãy từ tay Ella. Ông ta đưa nó sát vào ngọn đèn dầu, đôi mắt nheo lại vì sửng sốt. Những người thợ xung quanh cũng tò mò bước đến xem. Giây lâu, một người thợ lớn tuổi thốt lên:
– Cách này…. giống như cách chúng ta làm ngàm đá để ghép các khối tường trong cung điện!
Zannanza đứng lặng nhìn đám thợ rèn xôn xao chuyền tay nhau chiếc vòng. Tiếng bàn tán dần rộ lên:
– Nếu chúng ta đục những chiếc ngàm như vậy trên chuôi dao bạc, sau đó đặt sợi đồng đỏ vào và dùng búa tán mạnh, phần đồng sẽ nở ra ở đáy rãnh và khóa chặt vào lòng bạc.
– Không cần nung chảy. – Người khác reo lên.
Có người xôn xao sợ đồng sẽ bị xỉn màu, người khác đã nhanh chóng bày cách dùng nhựa cây hoặc sáp ong phủ lên chuôi dao sau khi hoàn thành. Có người lập tức mang đến một thỏi bạc vụn và một thanh đồng mỏng để thử. Đó vốn là sở trường của họ, chỉ cần họ hiểu được cách làm.
Ella lùi lại một bước, rồi một bước nữa, nhường chỗ cho họ làm việc. Nụ cười vẫn nở trên môi nàng nhưng ánh mắt đã không còn sáng long lanh mà dần sâu thăm thẳm. Rất lâu sau đó, nàng mới nhận ra ngón tay hơi đau rát vì máu vẫn đang chảy, bèn tìm chỗ ngồi xuống, tự mở chiếc túi nhỏ đeo trên người ra, lấy thuốc và vải sạch băng lại. Động tác nhanh nhẹn, gọn gàng như thể đã quen, khác hẳn vẻ vụng về lúc cầm búa và đục ban nãy.
Zannanza nhìn công chúa nhỏ ngồi một góc tự băng bó cho mình, định đến giúp rồi lại thôi. Cậu bỗng dưng hiểu ra vì sao Mursili lại giữ nàng trong cung điện của hắn, điều hắn chưa từng làm với bất kỳ người phụ nữ nào.
Rất lâu sau đó, viên quan chủ xưởng mang trả lại chiếc vòng của nàng. Ông ta cúi thấp đầu:
– Xin công chúa tha lỗi cho sự nông cạn của bọn ta. Trong ba ngày nữa, con dao bạc mẫu sẽ được hoàn thành và đưa đến cung điện tam hoàng tử.
Ella nhận lấy món đồ của mình, cười rất thân thiện:
– Là Ella không hiểu rõ nghệ thuật chế tác bạc của Hittite mà đã vội vẽ mẫu. Phải nhờ các ngài vất vả rồi!
Viên chủ xưởng cúi đầu, lui về tiếp tục làm việc. Vài người thợ đứng xa cũng mỉm cười, gật đầu khi bắt gặp ánh mắt của nàng.
Ella cầm chiếc vòng gãy trong tay, siết nhẹ rồi khẽ khàng cất vào túi vải. Ba tháng nữa, khi hòa ước được ký, nàng gặp lại Shattiwaza sẽ xin một chiếc vòng mới. Anh trai nàng vốn rất nuông chiều em gái, chắc sẽ mắng vài câu rồi lại làm theo ý nàng thôi.
Lúc ấy nàng đã về Mittani, không cần xước tay vì làm dao bạc nữa, cũng sẽ không còn bị sư tử xấu trêu đến đỏ mặt mỗi ngày nữa… Ella chợt ngập ngừng khi nghĩ đến con số ấy.
***
Khi Ella quay lại cung điện hoàng tử, Mursili vẫn chưa về.
Tối qua, nàng đã đến phòng làm việc của hắn. Hôm nay, nàng đã dốc sức cho lễ vật của hắn. Là một công chúa ngoại bang đến để kết giao, thành ý của nàng đã rất rõ ràng. Như vậy… tối nay nàng có thể yên ổn ở phòng mình mà không lo hắn nghĩ nàng bỏ chạy nữa, phải không?
Ella lặng lẽ trở về phòng riêng mà Mursili đã chuẩn bị cho nàng, nơi có chiếc “ổ mèo” với rất nhiều gối. Trời sụp tối rất nhanh, mây đen che kín bầu trời. Gió rít qua khe cửa lạnh hơn những đêm trước. Căn phòng của nàng được giữ rất sạch sẽ, thoang thoảng tinh dầu hương hoa cỏ mà nàng đã mang theo từ Mittani. Mèo nhỏ ngồi bó gối trên giường, mái tóc dài còn hơi ẩm rũ xuống vai. Ngón tay nàng đã được băng lại cẩn thận, không còn chảy máu nhưng đôi lúc vẫn âm ỉ rát. Nàng giương mắt nhìn xung quanh. Dẫu sao, nàng cũng chỉ mới ở đây một buổi chiều ngày đầu tiên đến Hattusa. Căn phòng này với nàng có chút xa lạ, và… trống vắng.
Hình như ở cao nguyên này, mùi nhựa thông dễ khiến người ta thấy ấm áp hơn.
***
Mursili trở về cung điện rất muộn.
Hôm nay hắn đã vào hoàng cung để báo với quốc vương động tĩnh từ phía Mittani. Hắn không nhắc đến tên của nhị hoàng tử, chỉ nói nhận được tin từ biên giới. Suppiluliuma có vẻ rất hào hứng:
– Artatama cầu viện Hittite là một cái cớ tốt để chúng ta xuất binh vào đất Mittani. – Ông nói.
– Quả thật là cơ hội tốt. – Mursili đáp. – Nhưng con muốn chờ xem thực sự Artatama đang có bao nhiêu quân, cục diện đang nghiêng về ai.
– Không quan trọng! – Suppiluliuma vẫn hiếu chiến không khác thời trẻ là mấy. – Hittite hiện giờ đủ sức tiêu diệt cả hai phe.
– Hittite can dự quá sớm sẽ khiến triều đình Tushratta nghiêng về phía Ai Cập. – Mursili bình thản phân tích. – Điều này không có lợi cho chúng ta.
– Vậy đợi thêm một thời gian nữa để chúng tự tàn sát lẫn nhau. – Suppiluliuma gật gù.
Mursili không nhắc đến con đường vận chuyển thiếc, không nhắc đến công chúa Mittani đang ở Hattusa. Nếu thật sự Hittite ủng hộ Artatama, nàng sẽ trở thành con tin để họ khống chế cha và anh nàng, nếu triều đình Mittani còn quan tâm đến sống chết của một công chúa trên đất địch.
Trên đường về, Mursili cứ nhớ đến đôi vai run bần bật của Ella trên đại điện, lại nghĩ đến vẻ mặt phụng phịu của nàng khi bảo “ngài xấu” sáng nay. Hắn là thống soái quân Sư Tử, là tam hoàng tử Hittite. Nếu cần, hắn sẽ không do dự xuất binh. Nhưng khi chưa cần, hắn vẫn muốn thử cho hòa ước của nàng một cơ hội, xem liệu hòa bình có thể đến mà không cần đổ máu.
Nhưng hắn không nhắc đến nàng, không có nghĩa là qua mặt được Suppiluliuma.
– Mursili. – Ông gọi trước khi hắn ra về. – Trước giờ ta không can thiệp chuyện phong lưu của con. Nhưng, đừng để đàn bà làm ảnh hưởng đến những quyết định của mình.
Hắn nhớ mình đã cười rất thật thà như vừa bị bắt quả tang:
– Quả thật con muốn đợi xem những con đường vận chuyển thiếc của nàng ta có khả thi không.
– Nếu chúng ta đánh bại Tushratta thì đất ấy thuộc về Hittite, con muốn chuyển bao nhiêu thiếc chẳng được.
– Vâng. Nhưng con thích không đánh mà vẫn có thiếc hơn.
Quốc vương không hỏi thêm, nhưng hắn biết, không phải từ khoảnh khắc hắn muốn đón nàng về cung điện của mình, vị vua đa nghi ấy mới quan sát hắn. Từ lâu hắn đã sống trong sự nghi kỵ của triều đình, nhưng lần này, hắn biết mình phải thận trọng hơn nhiều lần vì đây không còn là chuyện nội bộ Hittite. Và, lần này, chính hắn cũng không dám chắc mình có đang thực sự trì hoãn hoàn toàn vì lợi ích của Hittite nữa hay không. Ý nghĩ ấy khiến hắn phải ghìm dây cương, đứng rất lâu trên tường thành nghe gió thổi.
Đêm nay, hắn không đến phòng làm việc nhưng cũng chưa muốn trở về phòng mình. Đôi chân hắn vô thức bước đến trước cửa căn phòng phía Nam rồi dừng lại rất lâu.
Zannanza đã dặn người báo cáo lại chuyện ở xưởng bạc sáng nay. Hắn hình dung mèo nhỏ đứng giữa những người đàn ông thô ráp, tay cầm búa tự phá huỷ kỷ vật của anh mình. Tin về nội loạn Mittani khiến Mursili hiểu rất rõ kế hoạch thiếc của nàng rất có thể sẽ tan vỡ trước khi ba tháng kịp trôi qua. Nếu hoà ước không thể cứu được quê hương nàng, ít nhất, nàng phải có một chỗ đứng ở Hattusa hơn là chỉ làm một con tin. Nếu nàng buộc phải ở lại đây nhiều hơn ba tháng…
Mursili không ngờ nàng đã tự giành lấy vị trí đó cho mình một cách quyết liệt như vậy. Nhưng, khi chiến tranh thực sự xảy ra, biết đâu đó là vật cuối cùng của quê hương nàng còn giữ được…?
Mursili đưa tay toan gõ cửa rồi dừng lại. Giờ này đã muộn, chắc là nàng đã ngủ. Mursili nhớ lại gương mặt lấm lem gà gật của mèo nhỏ hai đêm trước, khẽ lắc đầu rồi quay đi. Chân hắn giẫm lên một chiếc lá khô rơi trước cửa.
– Ai đó? – Trong phòng lập tức vang lên tiếng hỏi.
Ella vẫn còn thức. Mursili thoáng ngạc nhiên. Giây lâu, hắn đáp:
– Ta.
Cửa mở ra nhanh hơn hắn nghĩ. Ella đứng đó, tóc hơi rối, ánh mắt trong veo ngước nhìn hắn, không nói gì. Mursili bước tới một bước. Nàng lùi lại nhường đường. Hắn bước vào phòng rồi quay người đối diện nàng. Ella còn chưa kịp thắp lại đèn. Dưới ánh lửa chập chờn từ lò sưởi, gương mặt hắn tối hơn mọi ngày, ánh mắt cũng sâu hơn.
Bỗng, Mursili kéo nàng vào lòng, ôm trọn nàng bằng vòng tay rắn chắc, cằm đặt lên tóc nàng. Ella hơi sững lại vì bất ngờ. Hơi ấm của hắn vây lấy nàng. Rồi nàng nghe rất rõ nhịp tim nặng nề của hắn. Đôi vai rộng dường như cũng căng cứng, không còn vẻ thong dong lười biếng hay trêu nàng đến tức.
– Sư tử sao vậy? – Nàng hỏi như một tiếng thì thầm.
Mursili không đáp. Cánh tay hắn siết chặt hơn, kéo nàng sát vào ngực hắn. Rất lâu sau, hắn hỏi nhỏ:
– Ngón tay còn đau không?
– Không đau lắm. – Nàng định lắc đầu, nhưng khoảng cách quá gần nên lại thành cọ vào ngực hắn.
Hắn không nói gì thêm, chỉ yên lặng giữ nàng trong vòng tay. Ella ngập ngừng một thoáng. Đoạn, bàn tay nhỏ của nàng khẽ khàng đặt lên lưng hắn, xoa rất nhẹ.
Trong một khoảnh khắc, Mursili gần như nín thở. Rồi, theo nhịp tay rất dịu dàng của nàng, hắn chậm rãi thở ra một hơi dài, vai cũng dần buông lỏng.
Trước giờ, chưa có ai xoa lưng cho hắn như vậy.
Ella biết, tối nay sư tử đang mệt. Xoa một lúc, bàn tay nàng di chuyển dần lên gáy hắn, chạm lên phần đuôi tóc. Nhưng hắn cao lớn quá, mèo nhỏ phải kiễng chân, thế nào lại trông như rúc sâu vào lòng hắn, mùi nhựa thông trên người hắn bao bọc lấy nàng. Bàn tay hắn siết nhẹ trên vòng eo mảnh mai, hắn cúi đầu thấp hơn một chút để tay nàng dễ chạm. Tiếng cười trầm thấp rung lên trong lồng ngực hắn, vang sát bên tai nàng.
Rồi dường như không thể chịu thêm sự dịu dàng ấy nữa, Mursili buông Ella ra. Hai tay nắm chặt vai nàng, hắn nói khẽ, giọng khàn đi:
– Ngủ đi, mèo nhỏ.
Khi hắn xoay người bước ra cửa, gió lạnh tràn vào. Ella không kịp nghĩ, bàn tay nàng vô thức nắm lấy vạt áo choàng của hắn.
Mursili lập tức dừng bước. Hắn thấy bàn tay nhỏ của nàng khẽ run nhưng vẫn nắm chặt áo hắn không buông. Ella cúi mặt, không dám nhìn hắn. Hồi lâu, như không chịu nổi ánh nhìn của hắn, nàng nói rất khẽ:
– Ngoài kia… lạnh.
Mursili đưa tay nắm lấy bàn tay đang giữ áo choàng, siết nhẹ như một câu hỏi. Ella cảm nhận rõ những vết chai trong lòng bàn tay lớn. Những ngón tay nhỏ nhắn của nàng chậm chạp nắm lại tay hắn như một lời xác nhận.
Mèo nhỏ không thấy khóe môi hắn cong lên rất nhẹ.
Cánh cửa phòng khép lại sau lưng họ. Mursili vẫn nắm chặt tay nàng, bước đến ngồi xuống mép giường.
Giường trong phòng Ella nhỏ hơn phòng ngủ chính, đệm mềm hơn, trên đó lại đặt đầy gối nên hắn ngồi không thoải mái lắm. Ella nhìn vị thống soái cao lớn, oai phong lẫm liệt loay hoay giữa đống gối mềm, bật cười khanh khách. Nàng rút tay ra, nhoài người dọn bớt gối để có chỗ cho hắn. Nàng khệ nệ ôm một lúc ba, bốn cái gối to, đi loạng choạng khiến Mursili cười thành tiếng. Mèo nhỏ có vẻ rất bất mãn:
– Ngài không được cười ta! Đống gối này do ngài sắp xếp đấy!
Mursili cười càng lớn hơn, thong thả nằm xuống vị trí nàng vừa chuẩn bị cho mình, gác tay sau đầu, trông hết sức tận hưởng. Ella đặt mấy cái gối lên bàn rồi quay lại nằm phía bên kia giường. Ở giữa vẫn còn một cái gối to sụ. Hình như chỗ của sư tử vẫn chưa thoải mái lắm. Ella bèn ôm hẳn cái gối đó vào lòng, nằm quay mặt về phía hắn.
Giường nhỏ, khoảng cách giữa hai người cũng gần hơn. Tiếng gió rít bên ngoài không còn làm Ella thấy lạnh nữa. Nàng muốn kể cho hắn nghe rằng cách hắn quản lý bạc đã giúp nàng tìm ra lời giải cho con đường thiếc. Nhưng… việc ấy để ngày mai cũng được.
– Sư tử ngủ đi! – Nàng lẩm bẩm.
– Ừ! – Hắn nhìn nàng, ánh mắt đã dịu đi.
Mèo nhỏ mỉm cười, chìm vào giấc ngủ rất nhanh. Hơi thở đều đều và hương hoa trên tóc nàng khiến Mursili dần quên đi mọi thứ.
Lâu lắm rồi, sư tử mới ngủ say.

1 bình luận về “[Cổng Sư Tử] Chương 5: Gió lạnh”